Chồng đưa người tình về dự đám tang cha tôi, còn ngang nhiên bắt cô ta đeo chiếc vòng gia truyền cha để lại cho tôi — khi tôi giật lại, hắn tát tôi ngay trước linh cữu: “Một món đồ thôi, cô phát điên cái gì?” Tôi không đáp, chỉ xoay mặt trong chiếc vòng về phía hắn rồi nói: “Cứ cười đi, hôm nay tôi sẽ khiến cho các người mất hết tất cả…” Truyện Hay

“Tháo chiếc vòng đó ra.”
Giọng tôi vang lên giữa linh đường nhà họ Tô ở Tô Châu.
Hơn trăm người đang thắp hương đồng loạt quay lại.
Trước linh cữu cha tôi, chồng tôi — Cố Đình Xuyên — đang đứng cạnh một người phụ nữ trẻ mặc váy đen. Cô ta là Bạch Nhược Vi, nữ trợ lý đã theo anh ba năm, cũng là người tôi từng bắt gặp bước ra khỏi căn hộ của anh lúc hai giờ sáng.
Nhưng thứ khiến tay tôi run lên không phải việc cô ta xuất hiện trong đám tang.
Mà là chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay cô ta.
Chiếc vòng cha tôi đã giữ suốt hai mươi bảy năm.
Ba ngày trước khi qua đời, ông còn nắm tay tôi trong phòng bệnh, khó nhọc nói:
“Vãn Thanh, chiếc vòng trong két sắt… tuyệt đối đừng để người nhà họ Cố lấy được.”
Vậy mà giờ đây, nó lại nằm trên tay tình nhân của chồng tôi.
Tôi bước thẳng tới.
“Bạch Nhược Vi, tôi nói cô tháo nó ra.”
Cô ta lập tức nép sau lưng Đình Xuyên, mắt đỏ hoe.
“Chị Tô, em không biết đây là đồ của chị. Anh Đình Xuyên nói chiếc vòng này chỉ là đồ cổ trong nhà…”
“Nhược Vi không làm gì sai.”
Đình Xuyên lạnh lùng chắn trước mặt cô ta.
Tôi nhìn anh.
“Anh mở két sắt của cha tôi?”
“Cha cô mất rồi, tôi chỉ giúp thu xếp di vật.”
“Thu xếp bằng cách đem di vật của ông tặng cho tình nhân?”
Mẹ chồng tôi, bà Cố Minh Lan, lập tức đặt mạnh chén trà xuống.
“Tô Vãn Thanh! Hôm nay là tang lễ, cô muốn cả Tô Châu nhìn nhà họ Cố chúng ta thành trò cười sao?”
Tôi bật cười.
“Người đưa tình nhân đến đám tang cha vợ không sợ mất mặt. Tôi đòi lại đồ của cha mình lại phải sợ?”
Sắc mặt Đình Xuyên tối sầm.
Anh nghiến răng:
“Đủ rồi.”
Nhưng tôi đã nắm lấy cổ tay Nhược Vi.
“Trả đây.”
Cô ta giằng lại.
“Đình Xuyên…”
Trong lúc giằng co, tay áo cô ta tuột xuống.
Một chiếc nhẫn kim cương lộ ra.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là chiếc nhẫn thuộc bộ trang sức cưới mà mẹ chồng từng nói đã đem gửi ngân hàng.
Tôi nhìn Đình Xuyên.
“Cả cái này cũng là anh ‘thu xếp’ cho cô ta?”
Nhược Vi vội giấu tay.
Bà Cố lập tức quát:
“Chỉ vài món trang sức! Cô là thiếu phu nhân nhà họ Cố, còn thiếu chút tiền đó sao?”
Tôi không trả lời.
Tôi giật mạnh chiếc vòng khỏi cổ tay Nhược Vi.
“Á!”
Cô ta loạng choạng, cố tình ngã vào ngực Đình Xuyên.
Ngay giây tiếp theo—
Bốp!
Cái tát của anh khiến mặt tôi lệch sang một bên.
Cả linh đường chết lặng.
Ngay trước linh cữu cha tôi.
Ngay dưới tấm di ảnh vẫn còn nụ cười của ông.
Đình Xuyên nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét.
“Một món đồ thôi, cô phát điên cái gì?”
Má tôi nóng rát.
Nhưng tôi không khóc.
Tôi chỉ cúi xuống nhìn chiếc vòng trong tay.
Rồi bất chợt nhớ tới lời cha trước khi mất.
“Vãn Thanh… nếu có ngày chúng ép con đến đường cùng, hãy nhìn mặt trong chiếc vòng.”
Tôi chưa từng hiểu câu đó.
Cho đến lúc này.
Tôi xoay chiếc vòng dưới ánh nến.
Phía mặt trong, nơi bình thường bị che sát cổ tay, có một hàng chữ cực nhỏ được khắc chìm.
Không phải tên tôi.
Cũng không phải tên cha.
Mà là một dãy số cùng ba chữ:
“Tạ Chấn Hoa.”
Tay bà Cố Minh Lan bỗng run mạnh.
Chén trà rơi xuống nền.
Choang!
Tôi ngẩng đầu.
“Mẹ biết cái tên này?”
“Không!”
Bà ta trả lời quá nhanh.
Đình Xuyên cau mày.
“Mẹ, Tạ Chấn Hoa là ai?”
“Không liên quan đến con!”
Lần đầu tiên sau tám năm làm dâu, tôi thấy người phụ nữ luôn kiêu ngạo ấy tái mét.
Đúng lúc đó, quản gia già của cha tôi, chú Chu, vội vã chạy vào linh đường.
“Tiểu thư!”
Ông ôm một chiếc hộp gỗ tử đàn, thở không ra hơi.
“Cuối cùng cũng tìm được rồi.”
Đình Xuyên lập tức bước tới.
“Đưa tôi.”
Chú Chu lùi lại.
“Cậu Cố, lão gia dặn thứ này chỉ được giao cho tiểu thư.”
Không khí lập tức thay đổi.
Tôi mở hộp.
Bên trong không có vàng bạc.
Chỉ có một chiếc chìa khóa ngân hàng, một phong thư niêm phong và một tập hồ sơ đóng dấu đỏ.
Tôi vừa chạm vào tập hồ sơ, Nhược Vi bỗng lao tới.
“Không được mở!”
Tất cả mọi người quay phắt sang cô ta.
Chính cô ta cũng sững người, như vừa nhận ra mình đã lỡ miệng.
Tôi nhìn cô ta thật lâu.
“Cô biết bên trong có gì?”
“Em… em không biết.”
“Không biết mà sợ tôi mở?”
Đình Xuyên giật lấy cổ tay cô ta.
“Nhược Vi, em đang giấu anh chuyện gì?”
Đúng lúc ấy, điện thoại trong hộp gỗ bất ngờ rung lên.
Một thiết bị cũ của cha tôi mà tôi chưa từng thấy.
Màn hình chỉ hiện một tin nhắn:
“Cô Tô, nếu cô đã nhìn thấy tên trên chiếc vòng, hãy kiểm tra hồ sơ chuyển nhượng cổ phần của Cố thị ngày 17 tháng 6. Đừng tin bất kỳ ai mang họ Cố.”
Tôi ngẩng lên.
Đình Xuyên cũng đã đọc thấy.
Nụ cười trên mặt anh biến mất.
Bà Cố lùi hẳn hai bước.
Tôi chậm rãi xoay mặt trong chiếc vòng về phía họ.
“Cứ cười đi.”
Tôi nhìn người chồng vừa tát mình trước linh cữu cha.
“Hôm nay tôi sẽ khiến các người mất hết tất cả…”
Đúng lúc tôi xé lớp niêm phong của tập hồ sơ, chú Chu ghé sát tai tôi, run giọng:
“Tiểu thư… trước khi mở, cô phải biết một chuyện.”
Tôi khựng lại.
Ông nhìn về phía di ảnh cha tôi rồi nói:
“Lão gia không chết vì căn bệnh mà bệnh viện công bố.”
Và khi trang đầu tiên của hồ sơ vừa lộ ra, tôi nhìn thấy một cái tên khiến toàn thân mình lạnh toát—
CÒN TIẾP