Tôi vẫn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy — cái đêm mà ranh giới giữa hạnh phúc và đổ vỡ mong manh đến mức chỉ cần một tin nhắn cũng đủ xé toạc tất cả.
Hôm đó là ngày tôi sinh con.
Cả đời người phụ nữ, có lẽ không khoảnh khắc nào vừa thiêng liêng vừa đau đớn như lúc nằm trên bàn đẻ. Tôi đã chuẩn bị tinh thần từ rất lâu, đọc đủ thứ sách, nghe đủ mọi lời khuyên, nhưng đến khi cơn đau ập đến dồn dập, tôi mới hiểu thế nào là “vượt cạn”.
Chồng tôi — Tuấn — không có mặt.
Anh nói bận công việc gấp, khách hàng quan trọng, không thể bỏ đi giữa chừng. Tôi tin. Không phải vì tôi ngây thơ, mà vì suốt ba năm hôn nhân, anh chưa từng để tôi phải nghi ngờ điều gì quá đáng.
Mẹ chồng ngồi bên ngoài, thỉnh thoảng lại sốt ruột hỏi y tá. Còn tôi, một mình trong phòng sinh, cắn răng chịu đựng từng cơn đau như xé ruột.
Giữa lúc đó, điện thoại tôi rung lên.
Ban đầu tôi không định xem. Nhưng rồi, như một linh cảm rất lạ, tôi nhờ y tá đưa điện thoại lại gần.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là chồng chị đang ở đâu.”
Tim tôi chợt thắt lại.
Tôi chưa kịp trả lời thì tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó:
“Chồng chị với em nãy giờ ‘3 hiệp’ rồi đấy… Chị ra nhanh nhà nghỉ mà học hỏi.”
Tôi chết lặng.
Cơn đau lúc đó… không biết là từ thể xác hay từ trái tim nữa.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, từng chữ như dao cứa vào mắt. Lý trí bảo tôi đó có thể là trò đùa ác ý. Nhưng trực giác của một người vợ… lại mách rằng có gì đó không ổn.
Tôi run tay gọi vào số điện thoại đó.
Không ai nghe máy.
Chỉ vài giây sau, một bức ảnh được gửi tới.
Không phải ảnh rõ mặt, chỉ là góc nghiêng của một người đàn ông đang ngồi trên giường, áo sơ mi mở cúc, phía sau là tấm rèm đỏ của một nhà nghỉ rẻ tiền. Nhưng tôi nhận ra chiếc đồng hồ trên tay anh — món quà tôi tặng vào kỷ niệm ngày cưới.
Không thể nhầm được.
Đó là chồng tôi.
Một cơn co thắt ập đến, dữ dội hơn tất cả những gì tôi đã trải qua từ nãy đến giờ. Tôi hét lên, nhưng không biết là vì đau đẻ… hay vì tim mình vừa bị bóp nát.
Y tá hốt hoảng, bác sĩ vội vàng chuẩn bị. Trong lúc mọi thứ trở nên hỗn loạn, tôi vẫn nắm chặt điện thoại, như thể nếu buông ra, sự thật sẽ biến mất.
Nhưng không.
Nó ở đó. Rõ ràng. Tàn nhẫn.
Tôi sinh con trai sau gần một tiếng vật vã.
Người ta nói, khi nghe tiếng con khóc, người mẹ sẽ quên hết mọi đau đớn. Nhưng tôi thì không.
Tôi nhìn đứa bé đỏ hỏn được đặt lên ngực, nước mắt trào ra. Không phải vì hạnh phúc trọn vẹn, mà là một cảm giác đắng nghẹn không thể gọi tên.
Con tôi vừa chào đời… thì gia đình nó đã bắt đầu rạn nứt.
Mẹ chồng ôm cháu, vui mừng khôn xiết. Bà gọi điện liên tục cho Tuấn nhưng anh không bắt máy.
Tôi im lặng.
Tôi không nói gì về tin nhắn kia.
Không phải vì tôi muốn giữ thể diện. Mà vì tôi cần thời gian… để không phát điên ngay lúc đó.
Đến tối, Tuấn mới xuất hiện.
Anh bước vào phòng với vẻ vội vã, tóc hơi rối, áo thay mới. Trên mặt vẫn là nụ cười quen thuộc.
“Em vất vả rồi…”
Anh nắm tay tôi, giọng đầy lo lắng.
Nếu là trước đây, chỉ cần câu nói đó thôi, tôi đã cảm động đến rơi nước mắt. Nhưng bây giờ… tôi chỉ thấy lạnh.
“Anh đi đâu từ sáng đến giờ?” — tôi hỏi, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng thấy lạ.
Anh khựng lại một giây, rồi trả lời:
“Anh đã nói rồi mà, khách hàng…”
“Khách hàng nào ở nhà nghỉ?”
Căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Mẹ chồng tôi ngẩng lên, nhìn tôi rồi nhìn Tuấn, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Tuấn cứng người.
“Em nói gì vậy?”
Tôi không nói thêm. Chỉ mở điện thoại, đưa cho anh xem tin nhắn và bức ảnh.
Tôi thấy rõ tay anh run lên khi nhận ra chiếc đồng hồ.
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi anh thở dài.
Không phải là phủ nhận. Không phải là giải thích.
Mà là… chấp nhận.
“Anh xin lỗi.”
Chỉ ba từ.
Ba từ đó như một cái tát vào mặt tôi.
“Anh xin lỗi?” — tôi bật cười, một nụ cười méo mó — “Tôi đang nằm trên bàn đẻ, còn anh thì…”
Tôi không nói hết câu.

Không cần nói.
Ai cũng hiểu.
Mẹ chồng tôi đứng bật dậy.
“Tuấn! Mày… mày làm cái gì vậy hả?”
Anh cúi đầu, không dám nhìn ai.
“Tại sao?” — tôi hỏi.
Lần này, anh không im lặng.
“Vì em thay đổi.”
Tôi sững người.
“Em lúc nào cũng bận rộn, lúc nào cũng mệt mỏi. Chúng ta gần như không còn… gần gũi như trước.”
Tôi nhìn anh, không tin nổi vào tai mình.
“Tôi đang mang thai con anh.”
“Anh biết!” — anh gắt lên — “Nhưng anh cũng là con người!”
Câu nói đó…
Là giọt nước tràn ly.
Tôi bật cười lớn, rồi nước mắt tuôn ra không kiểm soát.
“Vậy nên anh đi tìm người khác… đúng lúc vợ mình đang sinh con?”
Anh im lặng.
Không còn gì để nói nữa.
Hai ngày sau, tôi xuất viện.
Tuấn cố gắng chăm sóc tôi và con, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng mọi thứ đã khác.
Mỗi lần nhìn anh, tôi lại nhớ đến tin nhắn đó.
Nhớ đến bức ảnh đó.
Nhớ đến cảm giác cô độc trên bàn đẻ.
Tôi không thể quên.
Cũng không muốn giả vờ quên.
Đến ngày thứ năm, tôi nhận được một tin nhắn khác từ số lạ kia.
“Chị thấy thế nào? Đau không?”
Tôi không trả lời.
Một lúc sau, cô ta gửi thêm:
“Em không cần anh ấy. Em chỉ muốn chị biết sự thật thôi.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Cô là ai?” — tôi nhắn lại.
“Người từng giống chị.”
Tôi chết lặng.
Cô ta kể rằng Tuấn đã qua lại với cô ta gần một năm. Không phải tình một đêm. Không phải say nắng. Mà là một mối quan hệ kéo dài.
“Anh ấy nói với em là chị không còn quan tâm anh ấy nữa.”
“Anh ấy nói chị lạnh nhạt, chỉ biết đến công việc và đứa con trong bụng.”
“Anh ấy nói… anh ấy cô đơn.”
Từng dòng chữ như dao cứa.
Nhưng lần này, tôi không khóc.
Tôi chỉ thấy… trống rỗng.
Tối hôm đó, tôi gọi Tuấn vào phòng.
“Chúng ta ly hôn đi.”
Anh nhìn tôi, hoảng hốt.
“Em nói gì vậy? Chúng ta còn con…”
“Chính vì con, tôi càng không muốn nó lớn lên trong một gia đình như thế này.”
“Anh sẽ cắt đứt với cô ta!”
“Tôi không cần anh cắt đứt.” — tôi nói, giọng bình tĩnh — “Tôi chỉ cần anh biến mất khỏi cuộc đời tôi.”
Anh quỳ xuống.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy anh quỳ.
“Anh xin em… cho anh một cơ hội.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt — người từng là cả thế giới của tôi.
Giờ đây… chỉ còn là một người xa lạ.
“Tôi đã cho anh cơ hội rồi.” — tôi nói khẽ — “Ngay khi tôi tin anh, ngay khi tôi chấp nhận ở nhà một mình suốt thai kỳ, ngay khi tôi nằm trên bàn đẻ mà vẫn nghĩ anh đang vì gia đình mà làm việc.”
Tôi dừng lại.
“Nhưng anh đã chọn phản bội.”
Anh cúi đầu, không nói gì.
Một tháng sau, tôi dọn về nhà mẹ đẻ.
Tôi không lấy gì nhiều. Chỉ mang theo con và một vài món đồ cần thiết.
Trước khi đi, tôi để lại chiếc nhẫn cưới trên bàn.
Không phải vì tôi hết yêu.
Mà vì tôi không thể tiếp tục yêu một người như vậy.
Người ta nói tôi quá cứng rắn.
Người ta nói đàn ông ai cũng có lúc sai lầm, nên tha thứ.
Người ta nói con cần có cha.
Nhưng không ai hiểu…
Cái cảm giác của một người phụ nữ khi đang sinh con mà nhận được tin nhắn như vậy.
Không ai hiểu…
Nỗi đau đó không chỉ là phản bội.
Mà là bị bỏ rơi… vào đúng khoảnh khắc yếu đuối nhất cuộc đời.
Tôi không hối hận.
Vì tôi biết, nếu quay lại, tôi sẽ mãi sống trong nghi ngờ và tổn thương.
Còn bây giờ…
Dù khó khăn, nhưng tôi được là chính mình.
Và quan trọng nhất…
Tôi sẽ dạy con tôi lớn lên, để nó hiểu rằng:
Tình yêu không phải là thứ có thể đem ra trao đổi khi người ta “cô đơn”.
Và lòng chung thủy… không phải là điều xa xỉ.
Mà là điều tối thiểu trong một cuộc hôn nhân.