Sau khi chồng ngo.ại t ình, tôi không l/y h ô.n.
Ngược lại còn chọn tha thứ, 3 năm sinh liền 2 đứa.
Cô bồ nhỏ của anh ta tìm tới tận cửa chế giễu tôi:
“Trên đời sao lại có kiểu phụ nữ như chị nhỉ? Biết rõ chồng ngoại tình mà còn liên tục sinh con để giữ chân anh ấy. Chị không thấy mình đáng thương à?”
Tôi chẳng tức giận, ngược lại còn bật cười, thong thả đánh giá người phụ nữ trước mặt.
Hai năm trước, sau khi sinh con trai, bố mẹ chồng trực tiếp chuyển 15% cổ phần tập đoàn Hứa thị sang tên tôi, mỗi năm tiền chia hoa hồng đã lên tới hàng chục triệu.
Một năm trước, sau khi sinh con gái, mẹ chồng tặng tôi một căn tứ hợp viện trị giá hai trăm triệu cùng vô số trang sức đắt đỏ.
Nếu tiền nhiều tới mức tiêu mãi không hết cũng được tính là một kiểu phiền não…
Vậy thì đúng là tôi khá đáng thương thật.
01.
Tôi không ngờ Tống Tích lại xuất hiện trong dịp này.
Hôm nay là tiệc thôi nôi con gái tôi.
Khách khứa kín cả đại sảnh, người tới đều là nhân vật có tiếng trong giới thương trường.
Ai cũng hiểu rõ loại tiệc này chẳng đơn giản chỉ là chúc phúc, mà thực chất là dịp duy trì quan hệ hợp tác làm ăn.
Cho nên khi Tống Tích mặc áo phông trắng cùng váy vải đơn giản bước vào cửa lớn, gần như tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn sang.
Cô ta cắn môi, không nói một lời, đôi mắt đỏ hoe chỉ chăm chăm nhìn Hứa Tòng Chu đang bế con gái dỗ dành.
Tôi khẽ nhíu mày.
Cái vẻ muốn nói lại thôi ấy của cô ta, ở đây ai mà chẳng là hồ ly già thành tinh?
Gần như chỉ cần liếc mắt là đã đoán ra quan hệ giữa cô ta và Hứa Tòng Chu.
Phía sau vang lên tiếng xì xào:
“Tôi đã nghe nói tiểu Hứa tổng chơi bời bên ngoài dữ lắm, xem kìa, tình nhân còn tìm tới tận cửa rồi.”
“Nhìn Khương Nguyện ngứa mắt từ lâu. Chẳng qua chỉ là cô nhi không cha không mẹ, bám được vào cây đại thụ Hứa thị thì đắc ý tới tận trời. Cũng chỉ là loại dây tơ hồng ký sinh thôi, chờ ngày Hứa tổng chán rồi xem cô ta khóc kiểu gì.”
“Nhỏ tiếng chút đi. Ai mà không biết lão Hứa tổng coi trọng con cháu nhất. Khương Nguyện đúng là có số, ba năm sinh đủ trai gái. Một người nghiêm khắc như lão Hứa tổng mà còn bò dưới đất dỗ cháu gái bốc đồ thôi nôi, đủ thấy cô ta cũng có bản lĩnh.”
Tôi chậm rãi quay đầu nhìn mấy người đang nói chuyện, mỉm cười nhàn nhạt.
Sắc mặt bọn họ lập tức trắng bệch, cuống quýt cười lấy lòng tôi.
Mấy người này đều là vợ hoặc con gái của các tổng giám đốc công ty con dưới trướng Hứa thị.
Hiển nhiên họ cho rằng đã đắc tội tôi nên trong lòng thấp thỏm không yên.
Nhưng tôi cũng chẳng buồn so đo.
Sống tốt hay không, tự mình biết là đủ.
Hứa Tòng Chu cũng giật mình khi thấy Tống Tích xuất hiện, ngay sau đó trên mặt lộ rõ vẻ khó chịu.
Anh hạ giọng giải thích với tôi:
“Xin lỗi, anh không ngờ cô ấy lại theo tới đây.”
Hứa Tòng Chu đưa con cho bảo mẫu rồi định bước tới.
Tôi nhẹ nhàng kéo tay áo anh, mỉm cười đoan trang đúng mực.
“Tiệc vẫn chưa kết thúc, anh ở lại tiếp khách đi, để em xử lý.”
Tôi đi tới trước mặt Tống Tích, đưa cho cô ta một ly champagne.
“Cô Tống, đổi chỗ nói chuyện nhé?”
Tống Tích nhìn cũng chẳng nhìn tôi, ánh mắt từ đầu tới cuối chỉ dõi theo Hứa Tòng Chu.
Nhưng Hứa Tòng Chu thậm chí còn chẳng thèm liếc cô ta lấy một lần.
Tôi khẽ thở dài.
Đúng là si tình.
Làm vợ mà có thể bình tĩnh xử lý nhân tình cho chồng như tôi, e rằng cả thiên hạ cũng chẳng tìm được mấy người.
Tôi ôn tồn khuyên:
“Đừng nhìn nữa, Hứa Tòng Chu sẽ không qua đâu.”
“Nếu hôm nay anh ấy đi cùng cô, ngày mai chắc chắn sẽ lên trang nhất Vân Thành, trở thành trò cười cho cả thành phố.”
Tống Tích nghiến răng, mặt mày khó chịu đi theo tôi vào phòng khách.
Vừa bước vào, cô ta lập tức hất mạnh tay tôi ra, phát điên hét lớn:
“Chị giả vờ cái gì? Hứa Tòng Chu vốn dĩ không yêu chị! Tại sao cứ phải bám lấy cái danh Hứa phu nhân không chịu buông?”
Cô ta cười dữ tợn, lấy điện thoại từ trong túi ra, mở một đoạn video đưa tới trước mặt tôi.
Trong video, Hứa Tòng Chu để trần nửa thân trên, mười ngón tay đan chặt với người phụ nữ bên dưới.
Ống kính rung lắc theo từng chuyển động của hai người.
“Chị thấy chưa? Hôm nay là thôi nôi con gái chị, vậy mà tối qua Hứa Tòng Chu vẫn ở trên giường tôi. Chúng tôi làm cả đêm! Hôm nay anh ấy từ giường tôi sang chỗ chị đấy!”
Loại video này tôi không phải lần đầu nhìn thấy.
Từ phẫn nộ đau khổ ban đầu cho tới hiện tại hoàn toàn bình thản.
Thậm chí tôi còn cảm thấy câu “đàn ông sau hai mươi lăm tuổi chỉ còn biết trò chuyện” đúng là quá chuẩn.
Hứa Tòng Chu thật sự già rồi.
Thấy tôi lộ vẻ thất vọng, Tống Tích đắc ý nói:
“Khương Nguyện, chị vừa thông minh lại còn xinh đẹp, sao cứ phải bám lấy Hứa Tòng Chu không chịu buông? Chị có biết mình bây giờ đáng thương tới mức nào không? Vì muốn giữ chân người chồng đã thay lòng mà hết đứa này tới đứa khác sinh con. Cuộc sống như vậy có ý nghĩa gì chứ?”
“Chị từng nghĩ chưa? Con của chị vốn không hề muốn sinh ra trong một gia đình như thế. Chính chị đã khiến số phận chúng trở nên bất hạnh.”
02
Năm hai đại học, tôi quen Hứa Tòng Chu ở trường.
Khi ấy anh đã tốt nghiệp, đại diện tập đoàn Hứa thị tham dự lễ quyên góp xây dựng giảng đường.
Vì ngoại hình nổi bật cùng thành tích xuất sắc, tôi được chọn làm người tiếp đón cho buổi lễ hôm đó.
Hứa Tòng Chu vừa gặp đã thích tôi.
Cách theo đuổi của công tử nhà giàu rất trực tiếp.
Chuyển khoản, mua túi, tặng hoa, đưa đi ăn nhà hàng cao cấp.
Ban đầu tôi từ chối.
Tôi hiểu rất rõ khoảng cách giữa mình và Hứa Tòng Chu.
Với anh, tôi chẳng qua chỉ là trò vui nhất thời.
Có thời gian dây dưa với anh, tôi thà đọc thêm vài cuốn sách để cố giành học bổng đóng học phí kỳ sau còn hơn.
Nhưng Hứa Tòng Chu rất kiên nhẫn.
Cũng vô cùng cố chấp.
Chuyện anh đã quyết thì gần như không bao giờ thay đổi.
Suốt ba tháng liên tiếp, anh đều tự mình mang hoa tới ký túc xá chờ tôi, chưa từng nhờ người khác.
Hơn nữa anh hoàn toàn không có cái kiểu kiêu ngạo của thiếu gia nhà giàu.
Cho dù bị tôi từ chối, anh vẫn cười nói:
“Vậy à? Thế mai anh lại hỏi tiếp nhé. Biết đâu ngày mai em đổi ý thì sao?”
Ngày thật sự quyết định ở bên anh là một buổi tối tôi tan làm thêm trở về ký túc.
Con đường đó rất tối.
Tôi luôn cảm thấy có người theo sau.
Đến khi hai tên côn đồ lao về phía tôi, tôi sợ tới mức hét lên.
Là Hứa Tòng Chu bất ngờ xuất hiện, đánh đuổi bọn chúng.
Sau đó chúng tôi thuận lý thành chương ở bên nhau, làm đủ mọi chuyện mà các cặp đôi yêu nhau sẽ làm.
Chúng tôi từng rất hạnh phúc.
Nhưng Hứa Tòng Chu không hề biết, trong những khoảnh khắc ngọt ngào chìm đắm ấy, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân rằng rồi sẽ có ngày anh chán tôi.
Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần rời đi bất cứ lúc nào.
Sau khi tốt nghiệp, tôi từ chối lời đề nghị vào làm tại Hứa thị của Hứa Tòng Chu, cuối cùng chọn vào một công ty nước ngoài.
Năm thứ hai sau đó, Hứa Tòng Chu cầu hôn tôi ở Bến Thượng Hải.
Vô số hoa tươi xếp thành một tòa lâu đài, khiến tôi có cảm giác như đang sống trong truyện cổ tích.
Anh quỳ một gối xuống đất, hốc mắt đỏ hoe.
“Nguyện Nguyện, anh đợi không nổi nữa rồi. Mỗi ngày anh đều lo được lo mất, sợ em sẽ đột nhiên rời xa anh.”
“Gả cho anh, cùng anh đi hết quãng đời còn lại được không?”
Khoảnh khắc đó, đối diện với sự chân thành của Hứa Tòng Chu, tôi không thể nói lời từ chối.
Nhưng chỉ bốn năm ngắn ngủi, tất cả đã thay đổi.
Ngày tôi tìm thấy thỏi son và đôi tất không thuộc về mình dưới ghế phụ xe anh, tôi hoàn toàn sụp đổ.
Hôm đó tôi phát điên đập phá gần như cả căn nhà.
Tôi khóc tới khản giọng, hết lần này tới lần khác hỏi anh tại sao, tại sao lại đối xử với tôi như vậy.
Hứa Tòng Chu cũng khóc theo tôi, quỳ xuống xin lỗi, nói rằng sẽ không bao giờ tái phạm nữa.
Tôi nhốt mình trong phòng suốt 3 ngày.
Anh canh ngoài cửa suốt 3 ngày.