Ngày thứ ba kể từ khi chồng đi công tác, vì quá rảnh nên tôi tiện tay mở chiếc máy tính bảng cũ anh ta bỏ quên ở nhà.
Không ngờ, vừa đăng nhập vào đã vô tình bấm trúng một buổi livestream tư vấn pháp luật.
Người đang nối mic là tài khoản đứng đầu bảng donate trong phòng, giọng điệu đầy sốt ruột:
“Luật sư Trương, vợ tôi nhiều năm nay đều ở nhà làm nội trợ toàn thời gian.”
“Bây giờ mối tình đầu của tôi quay về rồi, tôi muốn ly hôn để cưới cô ấy.”
“Nhưng công ty hiện tại của tôi với hai căn nhà học khu đều là do bố mẹ vợ bỏ tiền mua lúc kết hôn.”
“Làm sao mới có thể khiến cô ta tay trắng rời đi, tiện thể moi luôn tiền dưỡng già của bố mẹ cô ta thành tài sản của tôi?”
Nghe giọng nói quen thuộc đến mức khắc sâu tận xương tủy phát ra từ chiếc máy tính bảng, toàn thân tôi lạnh toát.
Luật sư Trương đẩy gọng kính, bình thản đáp:
“Trước tiên anh có thể dụ cô ấy mang bất động sản của bố mẹ đi thế chấp vay tiền.”
“Sau đó chuyển khoản tiền đó sang một công ty vỏ bọc do anh âm thầm nhờ người khác đăng ký, giả thành đầu tư thất bại.”
“Nợ sẽ được tính là nợ chung vợ chồng, còn tài sản thì anh đã chuyển sạch từ trước.”
Chưa đầy nửa phút sau, tài khoản kia tặng hẳn một chiếc du thuyền xa hoa rồi lập tức thoát livestream.
Ngay sau đó, We/ Chat của tôi nhận được tin nhắn thoại từ chồng.
“Vợ à, chuỗi vốn công ty xảy ra vấn đề rồi.”
“Em có thể về nói với bố mẹ, bảo họ đem căn nhà cũ đi thế chấp giúp anh được không?”
……
Chiếc máy tính bảng tuột khỏi tay tôi, rơi xuống thảm.
Màn hình tối đen.
Trong điện thoại, giọng Trần Húc vẫn tiếp tục vang lên:
“Vợ à? Em còn nghe không?”
“Lần này chuyện hơi lớn, chỉ có bố mẹ em mới cứu được chúng ta.”
Tôi cúi người nhặt máy tính bảng lên, đầu ngón tay lạnh buốt.
Sau đó dùng giọng dịu dàng nhất trả lời anh ta:
“Anh đừng gấp.”
“Bên bố mẹ cứ để em nói.”
“Chúng ta là vợ chồng, chuyện của anh cũng là chuyện của em mà.”
Đầu dây bên kia lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Anh biết ngay em hiểu chuyện nhất.”
“Đợi anh về, anh nhất định sẽ bù đắp cho em.”
Tôi tắt cuộc gọi.
Bù đắp?
Dùng tiền dưỡng già của bố mẹ tôi để bù đắp cho tôi sao?
Tôi lập tức mở máy tính, tìm lại đoạn phát lại của buổi livestream kia.
Đoạn ghi âm nối mic được tôi lưu thành ba bản.
Một bản trong máy tính.
Một bản trên đám mây.
Một bản gửi thẳng vào hộp thư riêng.
Sau khi làm xong mọi thứ, tôi gọi điện cho bố.
“Bố, ngày mai con dẫn Trần Húc về nhà.”
“Có chút chuyện cần bố mẹ phối hợp giúp con.”
Bố tôi lập tức hỏi:
“Có phải công ty nó lại thiếu tiền rồi không?”
“Con đừng lo, để bố giải quyết.”
Cả đời bố tôi luôn mạnh mẽ, ông lúc nào cũng cảm thấy Trần Húc ở rể nên không thể để anh ta chịu thiệt.
Năm đó ông lấy toàn bộ tiền tích góp mở công ty cho Trần Húc, còn mua luôn hai căn nhà.
Một căn cho chúng tôi ở.
Một căn đứng tên Trần Húc để giữ mặt mũi cho anh ta.
Mà bây giờ, anh ta lại muốn dùng chính thứ “mặt mũi” ấy để nghiền nát cả nhà tôi.
“Không phải thiếu tiền.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Là anh ta chuẩn bị tặng nhà mình một món quà lớn.”
Ngày hôm sau, Trần Húc trở về từ “chuyến công tác”.
Anh ta xách theo đủ loại quà, trên mặt là vẻ mệt mỏi giả tạo.
Vừa bước vào cửa đã ôm lấy tôi.
“Vợ à, em cực khổ rồi.”
Tôi ngửi thấy trên người anh ta có mùi nước hoa không thuộc về mình.
Hương hoa dành dành nhàn nhạt.
Đó là mùi Bạch Nguyệt thích nhất.
Bạch Nguyệt — mối tình đầu của Trần Húc.
Năm xưa vì chê anh ta nghèo, cô ta theo một thiếu gia ra nước ngoài.
Không ngờ bây giờ đã quay về.
Tôi mỉm cười đẩy anh ta ra.
“Đi tắm trước đi, người đầy mùi mồ hôi.”
“Bố mẹ đang chờ chúng ta qua ăn cơm.”
Ánh mắt Trần Húc lập tức lóe lên tia nôn nóng khó phát hiện.
“Được, anh đi ngay.”
Trên đường tới nhà tôi, anh ta không ngừng vẽ ra viễn cảnh.
Nào là công ty đang gặp cơ hội ngàn năm có một.
Nào là chỉ cần vượt qua đợt thiếu vốn lần này sẽ lập tức bay lên.
Còn nói nhiều nhất ba tháng là trả được cả vốn lẫn lãi.
Đợi công ty niêm yết xong, anh ta sẽ đổi cho bố mẹ tôi một căn biệt thự ven biển.
Tôi ngồi im nghe hết.
Thỉnh thoảng phối hợp gật đầu.
“Anh làm gì em cũng ủng hộ.”
Trần Húc siết chặt tay tôi, vẻ mặt đầy xúc động.
“Vợ à, em thật tốt.”
Đến nhà tôi, bố mẹ đã chuẩn bị sẵn một bàn đầy món ăn.
Trần Húc nhiệt tình hơn cả con ruột.
Mở miệng gọi “bố”, khép miệng gọi “mẹ”.
Ba vòng rượu trôi qua, cuối cùng anh ta cũng nhắc tới chuyện chính.
“Bố, mẹ, công ty con gần đây…”
Anh ta lặp lại nguyên bộ lý do đã nói trên xe.
Bố tôi nghe xong chỉ nhíu mày, rất lâu không lên tiếng.
Mẹ tôi hơi lo lắng.
“Tiểu Húc, đem nhà đi thế chấp đâu phải chuyện nhỏ.”
Trần Húc lập tức đặt đũa xuống, vẻ mặt đau khổ.
“Mẹ, nếu không bị ép tới đường cùng thì con tuyệt đối không mở miệng.”
“Ơn của bố mẹ, cả đời này con cũng trả không hết.”
“Con hứa chỉ cần vượt qua lần này…”
“Được rồi.”
Bố tôi trực tiếp ngắt lời anh ta.
Ông nhìn Trần Húc thật lâu rồi nói:
“Nhà có thể đem đi thế chấp.”
Hai mắt Trần Húc lập tức sáng rực.
2
Niềm vui trên mặt Trần Húc gần như không che nổi.
Anh ta lập tức đứng dậy rót rượu cho bố tôi.
“Bố, con cảm ơn bố! Con nhất định…”
“Nhưng bố có điều kiện.”
Bố tôi lạnh nhạt cắt ngang.
Nụ cười của Trần Húc hơi khựng lại.
“Bố cứ nói.”
Bố tôi đặt ly rượu xuống, nhìn sang tôi.
“Căn nhà đó vốn là chút tài sản bố mẹ để lại cho Tiểu Thấm.”
“Có thể thế chấp, nhưng trước tiên phải sang tên cho con bé.”
“Bố không muốn sau này hai ông bà già chúng ta mất rồi, con gái mình ngay cả chỗ ở cũng không có.”
Sắc mặt Trần Húc thoáng đổi.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt mang theo ý dò xét.
Tôi cúi đầu, giả vờ khó xử.
“Bố, làm vậy không hay đâu… người một nhà mà…”
“Chính vì là người một nhà nên mới càng phải rõ ràng.”
Giọng bố tôi vô cùng cứng rắn.
“Trần Húc, nếu con thật lòng thương Tiểu Thấm thì sẽ không để bụng chuyện căn nhà đứng tên ai.”
“Nếu con có ý khác, vậy căn nhà này dù bỏ hoang cũng không ai đem đi lấp hố cho con.”
Không khí lập tức cứng lại.
Đúng lúc ấy điện thoại mẹ chồng tôi gọi tới.
Trần Húc cầm điện thoại đi ra ban công.
Mẹ tôi lo lắng kéo tay tôi.
“Thấm Thấm, bố con làm vậy có khiến Tiểu Húc khó chịu không?”
Tôi nhẹ nhàng vỗ tay bà.
“Bố làm vậy là vì con thôi.”
“Nếu Trần Húc thật lòng yêu con, anh ấy sẽ hiểu.”
Ngoài ban công, tiếng Trần Húc đè thấp truyền vào.
“Mẹ đừng gấp…”
“Bọn họ đúng là cáo già…”
“Muốn đề phòng con…”
“Không sao, con có cách.”
“Chẳng phải chỉ sang tên thôi sao? Đợi tiền vào tay, cô ta vẫn phải ngoan ngoãn trả lại cho con…”
Từng câu từng chữ, tôi nghe rõ ràng.
Một lúc sau, anh ta quay lại, trên mặt lại treo đầy nụ cười.
“Bố, mẹ, vừa rồi là con suy nghĩ chưa thấu đáo.”
“Bố nói đúng, căn nhà vốn nên đứng tên Tiểu Thấm.”
“Con đồng ý sang tên trước rồi mới thế chấp.”
Anh ta nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy thâm tình.
“Xin lỗi vì đã khiến bố mẹ và em phải lo lắng.”
Tôi nhẹ nhàng lắc đầu.
“Không sao.”
Trong lòng lại cười lạnh.
Vở kịch này mới chỉ bắt đầu.
Ngày hôm sau, chúng tôi tới trung tâm giao dịch bất động sản.
Căn nhà thuận lợi sang tên sang danh nghĩa của tôi.
Suốt cả quá trình, Trần Húc còn tích cực hơn cả tôi.
Khi cầm được sổ đỏ mới, anh ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
“Vợ à, giờ mình tới ngân hàng làm thế chấp luôn nhé?”
“Không cần gấp.”
Tôi cất sổ đỏ vào túi.
“Bố em nói phải tìm luật sư xem lại hợp đồng trước, tránh xảy ra vấn đề.”
Nụ cười trên mặt Trần Húc lập tức cứng đờ.
“Còn phải xem hợp đồng nữa?”
“Đương nhiên rồi.”
Tôi tỏ vẻ bình thường.
“Chuyện lớn như vậy, cẩn thận vẫn hơn.”
“Hay là anh không tin bố em?”
Anh ta lập tức lắc đầu.
“Sao có thể chứ.”
“Bố suy nghĩ kỹ càng là đúng.”
Nhưng sự mất kiên nhẫn trong mắt anh ta gần như không giấu nổi.
Chiều hôm đó, tôi gặp “người bạn luật sư” mà bố nhắc tới.
Thực ra là do tôi tự tìm quan hệ liên lạc được — luật sư Lý, người chuyên xử lý các vụ ly hôn và tranh chấp tài sản.
Sau khi nghe xong đoạn ghi âm cùng toàn bộ sự việc, biểu cảm của cô ấy lập tức nghiêm túc.
“Đối phương tính toán rất sâu.”
“Luật sư Trương kia nổi tiếng trong giới vì chuyên lợi dụng kẽ hở pháp luật.”
“Chồng cô rõ ràng đang có ý đồ chuyển dịch tài sản trong hôn nhân, thậm chí có dấu hiệu l/ừ/a đ/ả/o.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Vậy tôi nên làm gì?”
“Tương kế tựu kế.”
Ánh mắt luật sư Lý sắc lạnh.
“Hắn muốn giăng bẫy thì chúng ta sẽ diễn cùng.”
“Hơn nữa phải diễn còn thật hơn hắn.”
Cô ấy đưa cho tôi một danh sách tài liệu cần thu thập.
Bao gồm dòng tiền công ty của Trần Húc, lịch sử tài khoản cá nhân của anh ta và toàn bộ thông tin liên quan đến Bạch Nguyệt.
Buổi tối hôm đó, Trần Húc không về nhà.
Anh ta nhắn WeC/ hat bảo công ty tăng ca.
Tôi trả lời một câu “anh vất vả rồi”, còn gửi kèm biểu tượng hôn.
Sau đó, tôi mở chiếc máy tính bảng cũ mà anh ta nghĩ tôi không biết mật khẩu.
Trong đó còn lưu một tài khoản WeC/ hat phụ chưa kịp đăng xuất.
Khung chat được ghim đầu là một người tên “Nguyệt Bảo”.
Ảnh đại diện chính là gương mặt vô tội của Bạch Nguyệt.
Lịch sử trò chuyện khiến tôi lạnh sống lưng.
Từ ngày Bạch Nguyệt về nước, gần như bọn họ ở cạnh nhau mỗi ngày.
Trần Húc thuê căn hộ cao cấp cho cô ta.
Mua túi hàng hiệu cho cô ta.
Cái gọi là “đi công tác” thật ra là ở cùng tình cũ.
Tin nhắn mới nhất của Bạch Nguyệt vừa gửi tới:
【A Húc, chuyện bên vợ anh giải quyết tới đâu rồi?】
【Người ta nóng lòng muốn chuyển vào căn nhà lớn của chúng ta lắm rồi đấy.】
Trần Húc trả lời:
【Sắp xong rồi bảo bối.】
【Lão già kia cứ đòi sang tên trước nên mới kéo dài thêm một ngày.】
【Ngày mai làm xong thế chấp, tiền vừa vào tay, anh sẽ lập tức đá con đàn bà mặ/ t vàn/ g đó ra ngoài.】
【Đến lúc đó công ty, nhà cửa, tất cả đều là của chúng ta.】
Phía dưới còn kèm theo một bức ảnh.
Bạch Nguyệt mặc đồ ngủ của tôi, nằm trên chính chiếc giường cưới của tôi.
Cô ta cười đắc ý, giơ tay tạo dấu chiến thắng trước camera.
(…) Ẩn bớt
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Facebook
Thiện Lương