Ngày động thổ xây ngôi nhà mới trên mảnh đất tổ tiên để lại, cả nhà tôi rộn ràng từ sáng sớm. Bố tôi, người cẩn trọng và tin vào t/âm li/nh, đã chọn ngày lành tháng tốt, chuẩn bị lễ cúng chu đáo. Khi thầy cúng vừa khấn xong, mọi người bắt đầu xẻ đất thì bất ngờ, từ dưới bụi cỏ gần đó, hai con r/ắn h/ổ ma/ng to lớn, vảy óng ánh như dát bạc, lặng lẽ bò ra. Cả đám đông sữ;ng s;ờ, vài người hét lên, nhưng kỳ lạ thay, hai con rắn không tỏ ra hung dữ. Chúng chậm rãi trườn đến, quấn quanh chỗ bố tôi đứng, đầu ngẩng cao, mắt sáng như nhìn ông. Dù vậy, chúng không cắn, chỉ lặng lẽ quan sát rồi quấn lấy nhau như đang bảo vệ điều gì đó.
Trống & Nhạc gõ
Mẹ tôi h;oảng h:ốt, thì thầm: “Điềm g:ở rồi, đừng động thổ nữa!” Nhưng bố tôi, sau phút giật mình, bình tĩnh nói: “Chưa chắc. Rắ;n h;ổ mang là loài linh thiêng, có khi là điềm lành.” Để tránh rủi ro, ông sai người b:ắt hai con rắn, cẩn thận thả vào lồng, định sẽ mang thả ở khu rừng gần đó sau l;ễ cú;ng. Đêm ấy, cả nhà không ai ngủ yên, cứ bàn tán mãi về chuyện kỳ lạ. Anh trai tôi, vốn không tin chuyện tâ;m li;nh, chỉ cười: “Chắc chúng đói, bò ra tìm đồ cúng thôi!”
Sáng hôm sau khi anh trai ra kiểm tra lồng rắn, anh sững người trước cảnh tượng trước mắt, run rẩy khi……………………….ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN ![]()