Ép Coп Dȃu Ra Tòa Lү Hȏп, NҺà CҺồпg CҺết Lặпg KҺι TҺấү TҺẩm PҺáп Cúι Đầu CҺào TҺιếu Tá Cȏпg Aп
Buổi sáng ấy, tại một căn biệt thự sang trọng ở quận Cầu Giấy, Lê Mạnh Hùng ném mạnh tờ đơn ly hôn xuống bàn ăn, giọng lạnh tanh:
“Ký đi! Tôi không muốn sống thêm một ngày nào với người vợ lười biếng, vô dụng như cô nữa.”
Bà cả Hiền ngồi bên cạnh, phe phẩy quạt, giọng chua ngoét:
“Ba năm qua nhà này nuôi mày tốn cơm tốn gạo. Giờ ký đơn đi, ra đường tay trắng là may cho mày rồi.”
Vũ Hoài Phương ngồi im lặng, tay vẫn đều đặn múc tô phở nóng hổi cho cả nhà. Cô không khóc, không cãi, chỉ khẽ nhìn chồng và mẹ chồng bằng ánh mắt bình thản lạ thường.
Hùng cười khẩy:
“Cô chỉ biết nấu ăn, lau nhà, chẳng biết ngoại giao, chẳng biết kiếm tiền. Tôi cần một người vợ xứng tầm, chứ không phải một con robot quanh năm chỉ biết cầm cái rẻ.”
Phương nhẹ nhàng gấp tờ đơn ly hôn, bỏ vào túi xách cũ kỹ.
“Được. Tôi sẽ ký tại tòa.”
Cả nhà chồng cười đắc chí, tưởng rằng chỉ cần một phiên tòa sáng nay là có thể đuổi cô con dâu “ăn bám” ra đường tay trắng.
8 giờ sáng, phòng xử án quận.
Hùng và bà Hiền bước vào với vẻ mặt hừng hực chiến thắng, luật sư đi kèm đầy tự tin. Họ đã chuẩn bị sẵn kịch bản: chứng minh Phương là kẻ vô dụng, không đóng góp gì, rồi đuổi cô đi không một xu dính túi.
Phương bước vào sau cùng, vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, quần âu đen, tóc búi gọn. Cô ngồi xuống ghế bị đơn với tư thế lưng thẳng, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
Khi thẩm phán chủ tọa bước vào và nhìn thấy Phương, ông đột ngột đứng dậy…
Rồi cúi đầu chào cô một cách kính cẩn trước sự chứng kiến của toàn bộ phòng xử.
Cả nhà chồng chết lặng.
Viên luật sư trợn mắt, bà Hiền há hốc miệng không kịp đóng lại. Còn Lê Mạnh Hùng thì như bị ai bóp nghẹt cổ họng.
Chính lúc đó, mọi thứ bắt đầu đảo chiều………
… Thẩm phán chủ tọa đứng dậy, chỉnh lại áo choàng đen, rồi cúi đầu chào Vũ Hoài Phương một cách trang nghiêm và kính cẩn trước toàn bộ phòng xử.
Cái cúi đầu ấy như một tiếng sét nổ giữa trời quang.
Lê Mạnh Hùng ngồi chết lặng, miệng há hốc, không thể tin vào mắt mình. Bà cả Hiền thì run rẩy, tay bấu chặt vào thành ghế, khuôn mặt đỏ gay chuyển sang trắng bệch. Luật sư Trịnh Thế Nam cũng đứng hình, cặp kính trễ xuống sống mũi.
Phương vẫn ngồi yên, chỉ khẽ gật đầu đáp lại cái chào của thẩm phán.
Không khí trong phòng xử án đột ngột đông đặc. Không ai dám thở mạnh.
Thẩm phán quay sang Lê Mạnh Hùng, giọng trầm nhưng sắc lạnh:
“Ông Lê Mạnh Hùng, ông nói vợ ông là người vô dụng, không có thu nhập, chỉ biết ăn bám suốt ba năm qua. Vậy ông có chắc không?”
Hùng nuốt nước bọt, giọng lạc đi:
“Thưa… thưa tòa, đúng vậy ạ. Cô ấy không làm ra đồng nào…”
Thẩm phán không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy một tập hồ sơ dày cộm về phía Hùng và luật sư.
Phương đứng dậy, giọng bình tĩnh nhưng mang theo một uy lực không thể chối cãi:
“Thưa hội đồng xét xử, trước khi đi vào nội dung ly hôn và phân chia tài sản, tôi xin được làm rõ một số vấn đề.”
Cô mở phong bì màu nâu, rút ra tấm thẻ ngành màu đỏ thắm và quân hàm thiếu tá.
“Vũ Hoài Phương, Thiếu tá, Cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế, Bộ Công an. Đang thực hiện nhiệm vụ đặc biệt trong ba năm qua.”
Cả phòng xử án ồ lên kinh ngạc.
Lê Mạnh Hùng như bị sét đánh, người ngả về phía sau ghế, mắt trợn ngược. Bà Hiền thì ú ớ vài tiếng rồi ôm ngực, mặt cắt không còn giọt máu.
Phương nhìn thẳng vào chồng, giọng không cao nhưng mỗi chữ như một nhát dao:
“Anh nói tôi lười biếng, vô dụng, chỉ biết nấu ăn lau nhà. Anh ghi sổ từng 200.000 đồng tiền thuốc, từng 500.000 đồng quà biếu mẹ đẻ. Anh khoe khoang rằng mỗi tháng cho tôi 5 triệu để lo cho cả nhà. Anh tự cho mình là trụ cột kinh tế.”
Cô dừng lại một chút, ánh mắt sắc lạnh:
“Nhưng anh có bao giờ tự hỏi, với 5 triệu đồng đó, làm sao tôi có thể lo được cơm ngon canh ngọt mỗi ngày? Làm sao mẹ anh có thuốc bổ đắt tiền? Làm sao anh vẫn có những bộ vest phẳng phiu và những bữa tiệc sang trọng mà không tốn nhiều tiền?”
Hùng run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm:
“Em… em lấy tiền ở đâu?”
Phương mỉm cười buồn:
“Anh tưởng tôi thất nghiệp? Anh tưởng tôi ăn bám? Anh sai rồi. Trong ba năm qua, tôi dùng chính tiền lương và phụ cấp của một thiếu tá cảnh sát kinh tế để bù vào những khoản chi tiêu xa xỉ của nhà anh. Tôi im lặng, tôi nhẫn nhịn, tôi chịu đựng mọi lời mạt hạ chỉ vì một nhiệm vụ: thu thập bằng chứng về đường dây gian lận thương mại và rửa tiền của công ty anh.”
Cô đặt thêm một tập hồ sơ khác lên bàn thẩm phán.
“Đây là toàn bộ bằng chứng về 24 chuyến hàng ma, hóa đơn khống, và các khoản trốn thuế lên tới hàng trăm tỷ đồng mà anh và đồng phạm thực hiện. Tôi đã ở trong nhà anh ba năm không phải vì tôi cần một mái ấm, mà vì tôi cần tiếp cận mạng lưới tội phạm của anh.”
Hùng đổ sụp xuống ghế, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Bà Hiền thì khóc lóc thảm thiết:
“Không thể nào… con Phương nhà quê của tôi… sao lại là cảnh sát…”
Phương nhìn mẹ chồng lần cuối, giọng lạnh lùng nhưng không ác ý:
“Mẹ ạ, chính mẹ đã dạy con trai mẹ cách coi thường phụ nữ và tôn thờ tiền bạc. Giờ thì mẹ đã thấy kết quả rồi đấy.”
Cô quay sang chồng, ánh mắt không còn oán hận, chỉ còn sự trống rỗng:
“Anh muốn ly hôn? Được. Tôi đồng ý. Tôi không cần một đồng nào từ khối tài sản bẩn thỉu của anh. Căn biệt thự, xe sang, sổ tiết kiệm… anh giữ lại đi. Tôi chỉ cần danh dự của một người lính và sự thanh thản trong lòng.”
Thẩm phán gõ búa:
“Phiên tòa dân sự tạm dừng. Toàn bộ hồ sơ sẽ được chuyển sang cơ quan điều tra hình sự.”
Hai đồng chí cảnh sát bước vào phòng xử, tiếng còng số tám vang lên khô khốc.
Lê Mạnh Hùng bị dẫn giải ra ngoài trong tình trạng hoàn toàn sụp đổ. Bà Hiền khóc ngất bên cạnh.
Phương đứng yên nhìn theo, không một giọt nước mắt.
Ba năm nhẫn nhục, ba năm chịu đựng những lời sỉ nhục, ba năm đóng vai người vợ cam chịu… tất cả đã kết thúc.
Cô đã trả xong món nợ tình nghĩa với một cuộc hôn nhân sai lầm.
Bây giờ, cô chỉ còn là Thiếu tá Vũ Hoài Phương – một người lính trở về với sứ mệnh của mình.
Bạn đang đọc những câu chuyện đời thực ý nghĩa nhất tại website…