Tiếng khóa cửa vừa bật lên ngoài sân thì tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Tôi đang ngồi co người trong căn phòng nhỏ sau bếp, mắt dán vào màn hình điện thoại hiện ba ô camera rung nhẹ. Chị Hạnh đứng trước cửa chính, tay cầm chùm chìa khóa dự phòng mà chỉ có bố mẹ ruột tôi biết chỗ giấu. Sau lưng chị là bố tôi, mặt lạnh tanh, còn mẹ thì liên tục ngoái nhìn ra ngõ như sợ hàng xóm bắt gặp.
Tôi đã nói dối cả nhà rằng mình đi Đà Nẵng ba tuần từ hôm trước. Vali cũng kéo ra khỏi cổng, taxi cũng gọi đàng hoàng. Nhưng đúng như tôi nghĩ, họ không chờ nổi.
Cửa mở.
Ba người bước vào nhà tôi như bước vào nơi vốn dĩ đã thuộc về họ từ lâu. Chị Hạnh đi thẳng đến tủ gỗ ở phòng khách, nơi bà nội từng ngồi nói với tôi trong những ngày cuối đời rằng: “Sổ đỏ này con phải giữ kỹ. Người ta cười nói với con chưa chắc đã thương con.”
“Em nó giấu trong ngăn kéo này,” chị tôi nói nhỏ nhưng gấp gáp.
Ver más
Decoración del hogar
Vida cotidiana
Ayuda pagada
Bố tôi kéo mạnh ngăn tủ. Trống không.
Mẹ tôi chạy vào phòng ngủ, lật tung đệm, mở tủ quần áo, cả cái hộp đựng giấy tờ cũ. Tiếng đồ đạc đổ loảng xoảng vang lên trong căn nhà tối om. Tôi siết chặt điện thoại đến mức tay run bần bật. Họ không chỉ nghi ngờ nữa. Họ đang thật sự đi tìm giấy tờ thừa kế của tôi.
Rồi chị Hạnh khựng lại.
Trên bàn thờ giữa nhà, ngay dưới di ảnh bà nội, có một phong bì màu vàng trước đó không hề có. Bên trên chỉ viết đúng một dòng bằng mực đen: “Dành cho ba người bước vào đây khi tưởng tôi đã đi vắng.”
Mẹ tôi tái mặt. Bố tôi chửi thề, giật phong bì lên. Nhưng khi ông vừa rút tờ giấy bên trong ra, từ chiếc loa nhỏ đặt sát chân bàn thờ bỗng vang lên giọng nói của chính bà nội tôi, chậm rãi, rõ từng chữ:
“Đứa nào mở lá thư này, thì cũng là đứa vừa tự nhận mình đến để cướp phần của con Ngân.”
Cả ba người chết sững.
Và đúng lúc đó, màn hình camera trước cửa hiện thêm một bóng người nữa đang tiến vào sân nhà tôi.
Tôi đã nghĩ chỉ cần nghe đến giọng bà nội là họ sẽ chùn tay. Nhưng người vừa bước vào sân mới là kẻ khiến tất cả mọi chuyện đảo lộn hoàn toàn, và bí mật bà để lại còn kinh khủng hơn tôi tưởng.
Người xuất hiện ngoài sân không phải công an như tôi dự tính, cũng không phải hàng xóm tôi đã nhờ để ý giúp. Đó là chú Lâm — em trai út của bố tôi, người đã cắt đứt quan hệ với nhà tôi gần chục năm nay.
Tôi nín thở nhìn ông đẩy cổng bước vào, dáng đi nhanh, tay cầm một túi hồ sơ dày. Trong nhà, tiếng ghi âm của bà nội vẫn đều đều vang lên từ chiếc loa:
“Nếu các con nghe đến đây, nghĩa là Ngân đã không tin các con nữa. Và nó đúng.”
Mẹ tôi loạng choạng lùi lại một bước, còn bố tôi tắt phụt loa đi như thể chỉ cần im tiếng là mọi chuyện chưa từng xảy ra. Nhưng đúng lúc ấy, chú Lâm đã đứng ngay cửa.
“Anh tắt được loa, chứ tắt được sự thật không?”
Bố tôi tái hẳn mặt. “Ai cho mày vào?”
Chú Lâm cười nhạt. “Nhà này chưa chắc đã là của anh để anh hỏi câu đó.”
Chị Hạnh quay ngoắt sang, giọng sắc như dao: “Chú tới đây làm gì?”
“Tới để xem có đúng như chị dâu nhắn không. Quả nhiên, vừa mở cửa đã thấy cả nhà đang lục đồ như ăn trộm.”
Tôi sững người. Chị dâu? Mẹ tôi nhắn chú Lâm ư?
Chưa kịp hiểu, mẹ tôi đã lao tới, níu tay chú: “Em đừng nói to. Có gì thì vào trong nói.”
“Bây giờ chị mới sợ to à?” chú Lâm hất tay ra. “Lúc chị cùng anh trai em ép mẹ già ký giấy, sao chị không sợ?”
Câu đó như một nhát búa nện thẳng vào đầu tôi.
Bố tôi quát lên: “Mày đừng vu khống!”
Chú Lâm ném túi hồ sơ lên bàn. Giấy tờ bung ra. Tôi ghé sát màn hình, nhìn thấy những tờ công chứng, giấy khám bệnh, cả bản photo sổ đỏ mảnh đất bà nội để lại. Trong đống giấy ấy có một tờ giấy xác nhận chữ ký run run, ngày ký đúng một tuần trước khi bà mất.
“Vu khống?” chú Lâm chỉ vào xấp giấy. “Đây là giấy các người bắt mẹ ký chuyển toàn bộ quyền sử dụng đất sang tên anh cả, với lý do anh chăm sóc mẹ đến cuối đời. Trong khi người ở viện với mẹ suốt mấy tháng là con Ngân.”
Mẹ tôi òa lên: “Bọn chị chỉ muốn giữ đất trong nhà!”
“Trong nhà hay trong túi các người?” chú Lâm gằn từng tiếng.
Tôi thấy chân tay lạnh ngắt. Hóa ra nỗi nghi ngờ của tôi chưa phải tất cả. Họ không chờ bà mất rồi mới định nuốt phần của tôi. Họ đã ra tay từ trước.
Nhưng điều làm tôi choáng hơn là phản ứng của chị Hạnh. Chị không hề bất ngờ. Chị chỉ đứng im vài giây, rồi bất chợt cười khẩy.
“Chú diễn xong chưa?” chị nói. “Nếu đã tới đông đủ, vậy mở luôn cái phong bì thứ hai đi.”
Cả bố, mẹ lẫn chú Lâm cùng khựng lại.
“Phong bì thứ hai?” bố tôi hỏi.
Chị tôi bước tới bàn thờ, cúi xuống sờ mặt sau khung ảnh bà nội. Từ một khe nhỏ sau lớp gỗ, chị rút ra một chiếc USB được dán băng keo kín. Tôi chết lặng. Ngay cả tôi cũng không biết nó ở đó.
Chị Hạnh giơ chiếc USB lên, mắt đỏ ngầu: “Mọi người tưởng chỉ mình Ngân biết đề phòng thôi sao? Bà nội trước khi mất đã gọi riêng tôi vào. Bà nói trong cái nhà này, kẻ đáng sợ nhất không phải người tham tiền… mà là người biết chờ đúng lúc để biến tất cả thành bằng chứng.”
Tôi lạnh sống lưng.
Chị cắm USB vào chiếc tivi ở phòng khách. Màn hình bật lên sau vài giây nhiễu. Và hình ảnh hiện ra khiến tôi không thở nổi.
Trong video là phòng bệnh của bà nội.
Người đang ngồi bên giường bà, cầm tay bà khóc lóc, không phải ai khác… mà là tôi.
Rồi giọng tôi vang lên, rõ mồn một: “Bà cứ yên tâm ký đi. Còn lại để con lo. Con hứa sẽ không chia cho ai hết.”
Tôi đập mạnh tay vào miệng để khỏi bật ra tiếng kêu. Không thể nào. Đó là mặt tôi, giọng tôi, nhưng tôi chưa từng nói câu đó.
Trong nhà, mẹ tôi quay phắt sang bố: “Ông thấy chưa? Tôi đã bảo con này nó không đơn giản!”
Bố tôi như vớ được phao cứu mạng, gầm lên: “Tao biết ngay mà! Nó giăng bẫy chúng ta trước!”
Chú Lâm cũng sững sờ nhìn màn hình. Chị Hạnh thì không cười nữa. Ánh mắt chị dán vào đoạn video như người đang chờ một nhát dao cuối cùng.
Nhưng đoạn ghi hình chưa dừng lại.
Ngay sau câu nói của “tôi”, cánh cửa phòng bệnh mở ra. Một người đàn ông mặc áo khoác đen bước vào, cúi sát tai bà nội. Camera chỉ ghi được nửa gương mặt nghiêng. Thế nhưng chỉ cần thoáng qua, tôi đã nhận ra chiếc đồng hồ đó.
Chiếc đồng hồ bố tôi đeo suốt mười năm.
Tôi chưa kịp hoàn hồn thì từ ngoài sân bỗng vang lên tiếng đập cổng dồn dập.
“Ngân! Mở cửa! Công an đây!”
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Tôi chưa hề báo công an.
Tiếng đập cổng dồn dập khiến cả căn nhà như đông cứng. Bố tôi là người lấy lại phản ứng đầu tiên. Ông quay ngoắt nhìn ra cửa, rồi nhìn mẹ tôi, giọng khàn đặc: “Ai báo?”
“Không phải tôi!” mẹ tôi lắc đầu liên tục.
Chị Hạnh toan rút chiếc USB ra, nhưng chú Lâm nhanh hơn, chộp lấy điều khiển khóa màn hình tivi. “Để nguyên đó. Hôm nay không ai xóa được gì nữa.”
Tôi ở trong phòng sau bếp, tim đập loạn đến mức tưởng ngất ngay tại chỗ. Tôi không báo công an. Vậy ai?
Rồi điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Ra đi. Đến lúc em phải tự nghe hết sự thật.”
Tôi nhận ra số đó. Là cô Mai, điều dưỡng chăm bà nội những ngày cuối ở bệnh viện.
Tôi không trốn nữa.
Tôi đẩy cửa bước ra giữa lúc mẹ tôi vừa chạy tới mở cổng. Hai công an khu vực cùng một người đàn ông mặc thường phục bước vào. Vừa nhìn thấy tôi, cả ba người thân của tôi đồng loạt tái mặt như thấy ma.
“Con… con chưa đi?” mẹ tôi lắp bắp.
“Tất nhiên là chưa,” tôi nói, giọng run nhưng đủ lớn. “Nếu con đi thật thì hôm nay làm sao biết được cả nhà vào nhà con để làm gì?”
Không ai trả lời.
Người mặc thường phục tiến lên một bước, rút thẻ ngành. “Chúng tôi nhận được tố giác liên quan đến hành vi xâm nhập chỗ ở, chiếm đoạt giấy tờ tài sản và nghi vấn làm giả hồ sơ thừa kế. Đề nghị mọi người hợp tác.”
Bố tôi chỉ tay vào màn hình, gào lên: “Bắt nó trước đi! Nó ép mẹ già ký giấy!”
Tôi quay phắt sang tivi, nhìn lại gương mặt “mình” trong video rồi nói, chậm từng chữ: “Video đó là giả.”
“Cô nói giả là giả à?” chị Hạnh cười gằn.
“Đúng. Vì ngày quay trên camera là ngày 12 tháng 3. Hôm đó tôi không vào viện.” Tôi nhìn thẳng vào công an. “Hôm đó tôi đang nằm truyền nước ở Bệnh viện Quận 3 vì sốt xuất huyết. Tôi còn giữ hồ sơ nhập viện.”
Cả phòng im bặt.
Chị Hạnh chớp mắt liên tục. Bố tôi quay sang chị, như lần đầu nhận ra có gì đó không đúng. Tôi tiếp lời, mắt không rời chị gái:
“Người biết rõ lịch tôi nằm viện chỉ có người trong nhà. Người có ảnh mặt tôi, có clip giọng tôi để ghép cũng là người quá quen với tôi. Và người biết bà nội giấu USB sau khung ảnh… cũng chỉ có chị.”
Môi chị Hạnh trắng bệch.
Chú Lâm lúc ấy mới lấy trong túi ra một phong bì nhỏ khác. “Đây mới là thứ mẹ để lại cho Ngân. Hôm đó chị Mai gọi tôi đến bệnh viện vì sợ có chuyện. Mẹ biết trong nhà có người muốn dựng chứng cứ giả nên gửi riêng cho tôi, dặn chỉ đưa khi mọi chuyện đi quá xa.”
Ông trao phong bì cho công an. Bên trong là điện thoại cũ của bà nội. Khi mở lên, có một đoạn ghi âm cuối cùng.
Giọng bà nội yếu nhưng rất rõ:
“Hạnh à, bà biết đứa sửa camera bệnh viện là cháu. Cháu tưởng bà không thấy, nhưng hôm cháu cầm điện thoại của Ngân, bà đã nghi rồi. Còn chuyện đất, bà chưa bao giờ đổi ý. Phần của Ngân là phần bà để cho nó, vì nó chăm bà, chứ không phải vì bà ghét ai. Nếu các con còn chút lương tâm thì đừng ép nó nữa.”
Mẹ tôi bật khóc nức nở. Bố tôi lùi lại, vẻ hung hăng tan biến, chỉ còn lại khuôn mặt thất thần. Nhưng người sụp xuống nhanh nhất là chị Hạnh. Chị ngồi bệt xuống nền gạch, hai tay ôm đầu.
“Tại sao lúc nào cũng là nó?” chị bật ra, giọng vỡ vụn. “Con cũng là cháu nội. Con cũng là con trong nhà này. Nhưng bà chỉ nhìn thấy nó!”
Tôi đứng im. Lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi không còn thấy sợ chị nữa, chỉ thấy một hố sâu tối om của ghen tị đã nuốt chị từ rất lâu.
“Chị ghen với em nên làm giả video để biến em thành người ép bà ký giấy?” tôi hỏi.
Chị cười méo mó. “Em nghĩ một mình chị làm được à?”
Câu đó khiến mọi ánh mắt đổ dồn sang bố tôi.
Ông nhắm nghiền mắt, rồi ngồi phịch xuống ghế. “Bố chỉ muốn giữ đất lại cho gia đình,” ông nói như người kiệt sức. “Nhưng Hạnh bảo nếu không đẩy được con ra, sau này nhà này sẽ chia năm xẻ bảy. Bố… bố đã đưa đồng hồ cho nó, vào phòng bệnh nói vài câu cho đủ hình.”
Mẹ tôi òa lên, đánh thùm thụp vào vai ông: “Ông điên rồi! Nó là con ông!”
Công an bắt đầu lập biên bản, thu USB, điện thoại và toàn bộ hồ sơ trên bàn. Tôi ký vào đơn tố giác với bàn tay vẫn run, nhưng lòng thì lạ lùng bình tĩnh. Cơn sợ hãi đè lên tôi suốt nhiều tháng, cuối cùng cũng có tên, có mặt, có bằng chứng rõ ràng.
Một tháng sau, tòa xác nhận bản di chúc hợp pháp bà nội để lại. Phần tài sản của tôi vẫn nguyên vẹn. Bố mẹ tôi xin lỗi, khóc lóc, nhờ họ hàng can thiệp. Chị Hạnh thì tránh mặt tôi, nghe nói phải làm việc nhiều lần với cơ quan điều tra vì liên quan đến hành vi làm giả chứng cứ và xâm nhập chỗ ở.
Tôi không trả thù. Tôi chỉ đổi toàn bộ ổ khóa, dỡ camera cũ, sửa lại căn nhà và chuyển bàn thờ bà nội lên gian giữa sáng nhất. Hôm thắp nhang đầu tiên sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi đứng rất lâu trước di ảnh bà.
“Bà ơi,” tôi nói khẽ, “cuối cùng con cũng giữ được thứ bà để lại. Không chỉ là mảnh đất… mà là quyền được tin vào chính mình.”
Ngoài sân, nắng xiên qua cánh cổng sắt mới thay, đổ một vệt sáng dài vào nền nhà. Căn nhà vẫn là căn nhà cũ, nhưng từ giây phút ấy, nó mới thật sự thuộc về tôi.
