Tôi vẫn còn nhớ rất rõ cái buổi chiều hôm đó—một buổi chiều bình thường như bao ngày khác, nếu như tôi không quyết định ghé qua thăm chị gái.
Chị tôi đang mang bầu tháng thứ sáu.
Đó lẽ ra phải là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của một người phụ nữ. Nhưng ngay từ những lần gọi điện trước đó, tôi đã cảm nhận được có điều gì đó không ổn.
Giọng chị lúc nào cũng nhỏ nhẹ, dè dặt.
Không còn cái kiểu cười nói thoải mái như trước.
Tôi hỏi thì chị chỉ cười trừ:
“Chắc tại bầu bí nên mệt thôi.”
Tôi không tin.
Nhưng tôi cũng không ép.
Cho đến ngày hôm đó.
Tôi đến nhà chị vào khoảng 5 giờ chiều. Trời hơi âm u, không khí oi bức khiến người ta dễ bực bội.
Cánh cổng sắt mở ra, kêu lên một tiếng “két” khô khốc.
Tôi bước vào, gọi:
“Chị ơi!”
Không có tiếng trả lời ngay.
Một lúc sau, chị tôi mới từ trong nhà đi ra. Dáng chị gầy hơn tôi tưởng. Bụng bầu đã nhô lên rõ, nhưng khuôn mặt lại hốc hác, xanh xao.
Tôi giật mình.
“Trời, sao chị nhìn… mệt vậy?”
Chị cười gượng:
“Không sao đâu, vào nhà đi.”
Tôi bước theo chị vào trong.
Ngôi nhà không có gì đặc biệt, nhưng không khí lại khiến tôi khó chịu. Nó… lạnh. Không phải lạnh vì nhiệt độ, mà là cái lạnh của sự im lặng.
Không có tiếng tivi.
Không có tiếng nói chuyện.
Chỉ có tiếng quạt quay đều đều.
“Mẹ chồng đâu chị?” tôi hỏi.
“Đi đâu đó rồi,” chị đáp nhanh.
Câu trả lời ngắn ngủi, như thể chị không muốn nhắc đến.
Tôi ngồi xuống ghế, mắt đảo quanh.
Rồi tôi nhìn thấy… bát cơm.
Nó được đặt trên bàn, như thể vừa mới chuẩn bị.
Một bát cơm trắng… nhưng khô, vón cục.
Bên cạnh là một đĩa rau luộc—chỉ có vài cọng rau muống, nhợt nhạt.
Và một bát canh… gần như chỉ là nước.
Không thịt.
Không cá.
Không một chút dầu mỡ.
Tôi sững lại.
“Cái này… của ai?”
Chị tôi cúi đầu:
“Của chị.”
Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
“Chị đang mang bầu mà… ăn thế này à?”
Chị không trả lời.
Chỉ im lặng.
Sự im lặng đó… đáng sợ hơn bất kỳ câu trả lời nào.

Chị nói thật đi,” tôi hạ giọng. “Có chuyện gì?”
Chị lắc đầu:
“Không có gì đâu.”
Tôi đứng bật dậy.
“Không có gì mà chị ăn thế này à?”
Chị giật mình, vội kéo tay tôi:
“Nhỏ thôi… đừng để mẹ chồng nghe thấy.”
Tôi khựng lại.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
“Chị… đang sợ à?”
Chị im lặng.
Và chính sự im lặng đó… là câu trả lời.
Tôi kéo chị vào phòng.
“Chị nói cho em biết hết đi.”
Chị ngồi xuống giường, hai tay nắm chặt vào nhau.
Một lúc rất lâu sau, chị mới lên tiếng.
“Chị… không được ăn nhiều.”
Tôi không hiểu:
“Ý là sao?”
“Mẹ chồng nói… ăn nhiều con sẽ to, khó đẻ.”
Tôi nhíu mày:
“Thì cũng phải ăn đủ chất chứ?”
Chị cười nhạt:
“Bà bảo ngày xưa bà mang thai vẫn ăn vậy, con vẫn khỏe.”
Tôi bắt đầu thấy tức.
“Rồi chị tin à?”
Chị lắc đầu:
“Không phải tin… mà là không có lựa chọn.”
Tôi nhìn chị, không tin vào tai mình.
“Chị là người lớn rồi mà…”
“Nhưng đây là nhà chồng,” chị cắt ngang. “Chị không muốn cãi.”
Tôi siết chặt tay.
“Anh rể đâu?”
Chị cúi mặt:
“Anh ấy… nghe mẹ.”
Tôi bật cười—một tiếng cười đầy chua chát.
“Nghe mẹ… để vợ mình ăn như vậy?”
Tôi đứng dậy, bước ra ngoài.
Nhưng rồi… tôi dừng lại.
Trên góc bàn, có một lọ nhỏ.
Một lọ thuốc.
Tôi cầm lên.
Không nhãn.
Không tên.
Chỉ là một lọ nhựa, bên trong là những viên màu nâu sẫm.
“Cái này là gì?”
Chị tôi tái mặt.
“Đừng… đừng mở.”
Tôi nhìn chị.
Một linh cảm xấu ập đến.
“Cái này… mẹ chồng đưa?”
Chị gật đầu, rất khẽ.
“Bà nói… thuốc bổ.”
Tôi mở nắp.
Một mùi hăng hắc bốc lên.
Không giống bất kỳ loại thuốc bổ nào tôi từng biết.
Tôi nhìn chị, tim đập mạnh.
“Chị đã uống chưa?”
Chị không trả lời.
Tôi hét lên:
“Chị uống chưa?!”
Nước mắt chị trào ra.
“Rồi…”
Tôi cảm thấy cả người mình lạnh đi.
“Bao lâu rồi?”
“Gần… một tháng.”
Tôi chết lặng.
Một tháng.
Một tháng chị tôi ăn uống thiếu thốn, lại còn uống thứ thuốc không rõ nguồn gốc.
Tôi không dám nghĩ tiếp.
“Chị có đi khám không?”
Chị lắc đầu:
“Mẹ chồng không cho đi nhiều… bảo tốn tiền.”
Tôi không kìm được nữa.
“Đủ rồi!”
Tôi lấy điện thoại ra.
“Em gọi ba mẹ.”
Chị hoảng hốt:
“Đừng… đừng làm lớn chuyện.”
Tôi nhìn chị, giọng cứng rắn:
“Không phải chuyện nhỏ nữa rồi.”
“Nhưng chị còn phải sống ở đây…”
“Không,” tôi cắt ngang. “Chị không ở đây nữa.”
Tôi gọi cho ba.
Giọng tôi run nhưng dứt khoát:
“Ba, lên đón chị về ngay.”
Ba im lặng vài giây.
“Có chuyện gì?”
Tôi nhìn chị—người đang ngồi co ro trên giường, nước mắt lăn dài.
“Con sẽ nói sau. Nhưng phải đi ngay.”
Tối hôm đó, khi ba mẹ tôi đến, mọi chuyện vỡ lở.
Mẹ chồng chị về nhà, thấy chúng tôi thì sững lại.
“Có chuyện gì mà kéo nhau đến đông vậy?”
Tôi không vòng vo.
“Chúng tôi đến đón chị tôi về.”
Bà cười nhạt:
“Con dâu tôi, sao các người muốn đưa đi là đưa?”
Tôi bước lên một bước:
“Vì ở đây không an toàn.”
Mắt bà sắc lại:
“Ý cô là gì?”
Tôi đặt lọ thuốc lên bàn.
“Cái này là gì?”
Bà thoáng chột dạ, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
“Thuốc bổ.”
“Thuốc bổ gì mà không nhãn?”
Bà im lặng.
Tôi tiếp:
“Và tại sao một người mang thai lại chỉ được ăn cơm với rau?”
Không khí trở nên căng thẳng.
Anh rể tôi đứng bên cạnh, mặt tái đi.
“Mẹ chỉ muốn tốt cho cháu thôi,” bà nói, giọng cao lên.
“Tốt kiểu này à?” tôi gần như hét lên.
“Ngày xưa tao cũng vậy!” bà quát lại. “Có sao đâu!”
Tôi nhìn thẳng vào bà:
“Nhưng bây giờ không phải ngày xưa.”
Cuộc cãi vã bùng nổ.
Hàng xóm bắt đầu đứng ngoài nhìn vào.
Ba tôi bước lên, giọng trầm nhưng dứt khoát:
“Chúng tôi đưa con gái về.”
Anh rể tôi do dự:
“Nhưng…”
“Không nhưng gì hết,” ba tôi cắt ngang.
Tôi quay sang chị:
“Đi thôi.”
Chị đứng dậy, run rẩy.
Mẹ chồng chị hét lên:
“Nếu bước ra khỏi cửa này thì đừng quay lại!”
Cả căn nhà im lặng.
Chị tôi đứng giữa… như bị xé làm đôi.
Tôi nắm tay chị.
“Chị chọn đi.”
Nước mắt chị rơi xuống.
Một giây.
Hai giây.
Rồi chị siết chặt tay tôi.
“Em… chị về.”
Chúng tôi bước ra khỏi nhà.
Phía sau, tiếng chửi rủa vẫn vang lên.
Nhưng tôi không quay lại.
Tôi biết, quyết định này… sẽ gây tranh cãi.
Có người sẽ nói tôi xen vào chuyện gia đình người khác.
Có người sẽ nói chị tôi không biết nhẫn nhịn.
Nhưng tôi chỉ biết một điều—
Nếu hôm đó tôi không đến…
Nếu tôi không nhìn thấy bát cơm đó…
Nếu tôi không mở cái lọ thuốc đó…
Thì có lẽ…
Cái giá phải trả sẽ không chỉ là một cuộc hôn nhân.
Mà có thể là… cả một mạng người.
Và tôi… sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình.