T3. Th3 3rd, 2026

Em gái chồng tag tôi trong nhóm Zalo gia đình:
“Chị dâu, Tết này nhà em vẫn sang nhà chị ăn Tết nhé, mùng Một tụi em qua, ở đến rằm rồi về, lệ cũ mà.”

Chồng tôi đứng cạnh, lập tức phụ họa:
“Thằng cu thích ăn cua hoàng đế, bố anh bị tiểu đường nên nấu nhạt, mẹ anh phải ngủ phòng ngủ chính. Em nhớ ghi lại.”

Cả nhà họ, thản nhiên coi căn hộ của tôi như khách sạn nghỉ dưỡng miễn phí.

Tôi chỉ cười, bình thản trả lời trong nhóm:
“Yên tâm, em chuẩn bị xong hết rồi.”
Bảo đảm cho mọi người một cái Tết… khắc cốt ghi tâm.


01

Điện thoại rung lên trên bàn.
Màn hình sáng: tin nhắn Zalo từ em chồng – Thảo.

“Chị dâu, Tết này nhà em vẫn qua nhé, mùng Một tới, ở đến rằm rồi về, quy củ cũ mà.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, mí mắt cũng chẳng buồn động.

Chồng tôi – Hùng – ghé nhìn một cái, giọng đầy quen thuộc, như ra lệnh:

“Thằng cu nhà Thảo thích ăn cua hoàng đế, bố anh tiểu đường, nấu nhạt. Mẹ anh phải ngủ phòng ngủ chính, em ghi lại đi. À, Thảo mới mua xe, dưới chung cư mình em thuê sẵn chỗ đậu cho nó nhé.”

Tôi không nói gì.

Hùng huých cùi chỏ:
“Nghe chưa, ghi lại đi, đừng quên.”

Tôi cầm điện thoại.
Không ghi chép.
Không trả lời.

Chỉ mở danh bạ, tìm một số đã ghim trên đầu:

“Môi giới nhà đất – Anh Tuấn.”

Hùng vẫn nằm dài trên sofa, miệng liến thoắng:
“Mùng Hai đi chùa, mùng Ba đi Sa Pa trượt tuyết, mùng Bốn…”

Giọng anh ta vo ve bên tai.

Tôi đứng dậy, vào phòng làm việc, đóng cửa lại.

Cả thế giới yên tĩnh.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên nhà chồng sang ăn Tết sau khi tôi cưới Hùng nửa năm.

Thảo dẫn con chạy khắp phòng khách, đập vỡ bộ ấm trà gốm Bát Tràng mẹ tôi tặng.

Tôi xót lắm.

Mẹ chồng nói:
“Vỡ là điềm lành, trẻ con biết gì đâu, con làm chị dâu phải rộng lượng.”

Hùng cười xòa:
“Chỉ là bộ ấm trà thôi, quay đầu anh mua cho em cái xịn hơn.”

Anh ta chưa từng mua.

Lần thứ hai họ đến.
Thằng cháu dùng bút dạ vẽ kín lên bộ sofa màu kem tôi vừa sắm.

Tôi tức run người.

Mẹ chồng kéo đứa bé ra sau lưng:
“Trẻ con có trí tưởng tượng là tốt, người lớn như con tính toán làm gì.”

Hùng nói:
“Gọi dịch vụ giặt là là xong mà.”

Tám trăm nghìn tiền vệ sinh.
Vết mực thì mãi mãi không sạch.

Lần thứ ba, thứ tư…

Nhà tôi trở thành “khách sạn miễn phí” của nhà họ.
Đồ của tôi thành đồ chơi để họ tùy tiện phá.
Sự hy sinh của tôi thành “quy củ cũ” hiển nhiên.

Cửa phòng làm việc bật mở.
Hùng thò đầu vào:
“Em nghĩ gì thế? Mau ra nấu cơm, anh đói rồi.”

Tôi ngẩng lên nhìn anh ta.
Trên mặt anh ta không có áy náy.
Chỉ có thói quen. Và mệnh lệnh.

Tôi cười nhẹ:

“Được.”

Tôi bấm số.
Chuông vừa đổ đã có người bắt máy.

“Alo, anh Tuấn ạ? Em là Lan.”
“Căn hộ của em… treo bán đi.”
“Đúng, bán ngay.”
“Giá thấp hơn thị trường 10%.”
“Yêu cầu duy nhất: bán càng nhanh càng tốt.”

Bên kia, môi giới Tuấn gần như reo lên:
“Chị Lan yên tâm, nhà chị khu đẹp, lại gần trường điểm, giá này một tuần là xong!”

Một tuần.
Đủ rồi.

Hôm nay là 23 tháng Chạp.
Còn đúng bảy ngày đến giao thừa.

Tôi cúp máy, xóa lịch sử cuộc gọi, bước ra ngoài.

Hùng nằm trên sofa chơi điện thoại, không thèm ngẩng đầu:
“Em gọi cho ai thế?”

Tôi thắt tạp dề, vào bếp:
“Người bán bảo hiểm thôi.”

Gió lùa qua khe cửa. Lạnh.

Nhưng trong lòng tôi, nóng rực.

Cái Tết này… sẽ rất đặc sắc.


02

Hôm sau là thứ Bảy.
Tôi dậy sớm, Hùng còn ngủ say.

Chín giờ, tôi gặp anh Tuấn tại nhà, ký hợp đồng độc quyền.
Hai nhiếp ảnh gia theo lên, chụp từng góc: phòng khách, bếp, phòng ngủ, ban công.

Anh Tuấn khen:
“Nhà chị giữ gìn tốt thật, nhìn là biết chủ chăm lắm.”

Tôi im lặng.
Không chăm sao được.

Sàn gỗ tôi tự chọn, vào nhà phải thay dép.
Thằng cháu nhà chồng từng mang giày trượt lăn khắp phòng.

Tường sơn tôi chọn loại thân thiện môi trường.
Cháu gái họ dùng bút sáp vẽ kín hình người.

Ký xong hợp đồng, tôi đứng một mình giữa phòng khách rộng 180m².
Căn nhà này, tôi mua bằng tiền tiết kiệm trước hôn nhân.

Sổ đỏ chỉ đứng tên tôi.

Hùng từng đòi thêm tên.
Bố mẹ tôi không đồng ý.
Ngày ấy tôi thấy họ “tính toán”.
Giờ mới biết, người già chưa bao giờ sai.


03

Một tuần sau, nhà bán xong.
Người mua là cặp vợ chồng trẻ có con chuẩn bị vào lớp Một, cần hộ khẩu học trường điểm.

Tôi ký hợp đồng sang tên ngay trước Tết.
Tiền chuyển vào tài khoản, một dãy số dài lạnh lùng.

Tôi đặt vé máy bay đi Phú Quốc, chuyến sớm nhất sáng 30 Tết.
Đặt luôn phòng suite nhìn ra biển.

Tối hôm đó, Hùng vui vẻ xách bánh kem về:
“Vợ, anh được thưởng Tết. Thưởng cho em dạo này dọn nhà vất vả.”

Tôi ăn một miếng.
Ngọt đến phát ngán.

“Ngon không?” anh ta hỏi.

Tôi gật đầu:
“Ngon. Chỉ hơi… ngọt quá.”

Anh ta cười:
“Ngọt mới tốt, Tết mà.”

Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy đáng thương.
Như con cá nằm trên thớt, còn tưởng mình đang được cho ăn.


04 – Giao thừa

Sáng 30 Tết, tôi dọn hành lý.
Chỉ mang theo vài thùng sách, quần áo và đồ kỷ niệm của bố mẹ.

Toàn bộ đồ của Hùng, tôi gấp gọn cho vào một thùng carton, dán kín, đặt cạnh cửa.
Trên nắp thùng, tôi ghi:

“Đồ của anh.”

Trước khi đi, tôi để lại một phong bì trên bàn trà.

Tôi kéo vali ra khỏi nhà, không ngoảnh đầu.
Máy bay cất cánh lúc 8 giờ sáng.


05 – Mùng Một Tết

Đúng 9 giờ, cả nhà chồng tôi kéo đến, lỉnh kỉnh quà Tết, vali, túi xách.

Hùng mở cửa…
Nhưng ổ khóa đã thay.

Anh ta ngơ ngác, gọi điện cho tôi.

Tôi đang nằm trên ghế dài, trước mặt là biển xanh Phú Quốc.
Tôi nhấc máy.

“Em đâu rồi? Sao khóa cửa đổi rồi?” giọng anh ta gấp gáp.

Tôi cười nhẹ:
“À, quên nói anh. Căn nhà đó… em bán rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi gầm lên:
“Em điên à? Tết đến nơi rồi, bán cái gì mà bán?!”

Tôi chậm rãi:
“Nhà đứng tên em. Em bán lúc nào là quyền của em.”

Bên ngoài, tôi nghe loáng thoáng tiếng mẹ chồng:
“Gọi bảo nó mở cửa mau! Cả nhà đứng ngoài thế này à?”

Hùng gần như hét:
“Em đang ở đâu? Mau về ngay!”

Tôi nhìn biển, sóng lăn tăn dưới nắng:
“Em đang nghỉ dưỡng. Tết này em muốn sống thoải mái một chút.”

Anh ta nghẹn lại:
“Thế… thế bọn anh ở đâu?”

Tôi bật cười:
“Nhà mẹ anh mà. Quy củ cũ rồi còn gì.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Ở đầu dây bên kia, Hùng và cả nhà họ chỉ còn biết đứng chết lặng trước cửa căn hộ đã thuộc về người khác.
Bảo vệ tòa nhà bước tới lịch sự nhắc:
“Anh chị thông cảm, chủ mới hôm nay dọn vào, anh chị không thể đứng ở đây lâu được.”

Hùng ôm thùng đồ của mình, mặt tái mét.

Còn tôi, nằm trên bãi biển nắng ấm, nhấp một ngụm nước dừa mát lạnh.

Năm nay, cuối cùng tôi cũng được ăn một cái Tết…

Không phải phục vụ ai cả.

Quả nhiên, là một cái Tết khiến họ
— khắc cốt ghi tâm.

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *