Tôi thuê chị trông 2 con sau khi vợ tôi qu/a đ/ời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch thì đi::ếng người khi thấy con g/ái 8t đang q//u/ỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đ/ứa e/m. Nhưng những gì tôi nghe lén được qua cuộc điện thoại lúc đó mới là kinhhai thật sự….
Vợ tôi mất được hai năm. Khoảng trống cô ấy để lại không chỉ là một vị trí trong gia đình, mà là cả một bầu trời sụp đổ. Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Những chuyến công tác dày đặc để trốn tránh nỗi đ/au và kiếm tiền lo cho tương lai hai con khiến tôi trở thành một vị khách ghé thăm chính ngôi nhà mình. Tôi thuê bà Lan – người đã từng làm giúp việc cho một người chị làm cùng công ty tôi. Bà ta ngoài bốn mươi, gương mặt phúc hậu, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ. Lần đầu gặp, bà ta nắm tay tôi, mắt rớm lệ: “Anh yên tâm, tôi cũng m//ất con sớm, tôi coi hai đứa như con ru//ột mình. Tôi thương tr//ẻ con lắm.”
Tôi tin vì đó là người quen giới thiệu. Và tôi cần phải tin để có thể yên tâm bước ra khỏi cửa. Chuyến công tác lần này dự kiến kéo dài một tuần, nhưng vì xong việc sớm, tôi đáp chuyến bay đêm và về nhà lúc 10 giờ sáng—sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Tôi muốn tạo một bất ngờ, muốn thấy gương mặt rạng rỡ của con bé Mi và tiếng cười ngô nghê của cu Bo.
Cửa mở ra, không có tiếng chào đón. Nhà im phăng phắc, mùi nước lau sàn nồng n/ặc và mùi thức ăn ô/i thi/u phảng phất. Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại. Tim tôi như có ai bóp nghẹt.
Con gái tôi—Mi, tám tu//ổi—đang qu//ỳ sụp xuống sàn gỗ, hai tay cầm chiếc giẻ thô ráp chà xát vào một vết ố. Trên lưng nó, thằng em tr/ai mới hai tu//ổi được buộc chặt bằng một chiếc khăn cũ. Thằng bé ng/ủ g/ục, đầu vẹo sang một bên, nước dãi chảy ướt vai áo chị. Đôi chân nhỏ xíu của Mi run bần bật vì sức nặng của em, nhưng nó không dám đứng dậy. Nó cắn chặt m/ôi đến r/ỉ m//áu, mắt ráo hoảnh vì có lẽ nước mắt đã cạn từ lâu. Tôi định lao đến, nhưng tiếng chuông điện thoại vang lên từ phía bếp khiến tôi khựng lại. Tôi đứng nép sau bức tường, chiếc điện thoại trong túi quần đã vô thức bật chế độ ghi âm. “Ừ, tôi bắt co//n b/é làm quen rồi,” tiếng bà Lan vang lên, ráo hoảnh và lạnh lùng, khác hẳn giọng nói ngọt ngào thường ngày. “Con chị lớn thì cho nó tập việc sớm, không sau này hư. Tiền của ông chủ tôi vẫn trích ra gửi về cho bà đều đấy, cứ bảo là tiền tôi làm thêm.”
Tôi nín thở, lồn/g ng/ực đa/u nh/ói.
“Ba nó hiền lắm. Đi suốt. Vợ ch//ết rồi, có biết gì đâu,” bà ta cười khẩy, tiếng cười chói tai như tiếng ki/m lo/ại r/ạch lên kính. “C/on b/é khóc à? Kệ nó. Khóc quen rồi thì hết. Có lần tôi dọa: ‘Không nghe lời là tao nói ba mày b/ỏ mày luôn, ba mày gh//ét tr/ẻ c/on hư, ba mày sẽ tống mày vào tr//ại m/ồ c/ôi’. Thế là ngoan ngay, bảo gì làm nấy, không dám hé răng một lời.”…
![]()
Current Time 0:00
Duration 0:40
Remaining Time 0:40
Khám phá thêm
Nội thất gia đình
Đăng ký nhận
Dịch vụ tin

Tôi cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại, rồi ngay lập tức sôi lên sùng sục. Từng lời bà ta nói như những nhát dao đâm trực diện vào sự ngu muội và vô tâm của một người làm cha như tôi. Hóa ra, nỗi sợ bị bỏ rơi, nỗi sợ mất đi người thân duy nhất còn lại đã khống chế đứa con gái bé bỏng của tôi, biến nó thành một nô lệ không công ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Bà Lan vẫn thản nhiên tiếp tục cuộc điện thoại, giọng điệu đầy toan tính: “Con bé Mi nó biết điều lắm, tôi bảo nó phải cõng em để tôi đi nghỉ trưa cho khỏe người. Mà này, ông chủ mới gửi thêm tiền bồi dưỡng tháng trước, tôi cất riêng một khoản rồi, mai tôi chuyển về cho bà mua miếng đất ở quê. Cứ yên tâm, lão ấy còn đi công tác dài dài, không biết gì đâu…”
Cơn Thịnh Nộ Và Sự Hối Hận Muộn Màng
Tôi không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Tôi bước ra khỏi góc khuất, tiếng giày nện xuống sàn gỗ khô khốc. Bà Lan quay lại, chiếc điện thoại trên tay rơi bộp xuống đất, gương mặt phúc hậu giả tạo biến sắc, cắt không còn giọt máu.
“Anh… Anh về khi nào? Sao không báo trước để tôi…” – Bà ta lắp bắp, đôi tay run rẩy định tiến về phía tôi.
Khám phá thêm
tôi vội
Gói tin tức
Tin tức tổng
Tôi không thèm nhìn bà ta, ánh mắt tôi chỉ dán chặt vào con gái mình. Mi ngước lên, đôi mắt mở to kinh hãi. Thấy tôi, phản ứng đầu tiên của con bé không phải là nhào tới ôm chầm lấy ba, mà là run rẩy cúi gầm mặt xuống, đôi tay nhỏ bé càng chà xát mạnh hơn vào sàn nhà như thể sợ tôi sẽ mắng vì nó làm chưa sạch.
“Ba ơi… con làm xong ngay đây… Ba đừng đuổi con đi, con ngoan mà…” – Tiếng Mi thều thào, lạc đi trong sợ hãi.
Trái tim tôi vỡ vụn. Tôi quỳ xuống, ôm chặt lấy cả hai đứa con vào lòng. Sức nặng của thằng Bo trên lưng Mi, hơi ấm yếu ớt từ cơ thể gầy gộc của con gái khiến tôi trào nước mắt.
“Ba đây… Ba xin lỗi… Ba xin lỗi hai con!”
Cái Giá Phải Trả
Tôi đứng dậy, bế thốc hai con lên sofa, rồi quay sang nhìn người đàn bà đang đứng chết trân kia. Không có một sự khoan nhượng nào.
-
Bằng chứng thép: Tôi giơ chiếc điện thoại vẫn đang ghi âm lên. Toàn bộ cuộc hội thoại ráo hoảnh về việc bóc lột trẻ em và ăn chặn tiền nong đã được lưu lại không thiếu một chữ.
-
Sự trừng phạt: Tôi không đuổi bà ta đi ngay. Tôi gọi điện thẳng cho cảnh sát và người chị đồng nghiệp đã giới thiệu bà ta. Tôi muốn bà ta phải đối mặt với pháp luật về hành vi ngược đãi trẻ em và lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Khi cảnh sát đưa bà Lan đi, bà ta gào khóc van xin, nhưng tôi chỉ thấy ghê tởm. Một người phụ nữ cũng từng mất con, lại có thể dùng nỗi đau đó để làm bình phong cho sự độc ác của mình.
Lời Hứa Với Người Đã Khuất
Đêm đó, sau khi dọn dẹp đống đổ nát trong nhà và tự tay tắm rửa, nấu cho hai con một bữa cơm nóng sốt, tôi ngồi bên cạnh giường nhìn chúng ngủ. Mi vẫn nắm chặt lấy ngón tay tôi ngay cả trong giấc mơ, như sợ tôi sẽ biến mất lần nữa.
Tôi nhận ra rằng, tiền bạc hay sự nghiệp đỉnh cao cũng chẳng có ý nghĩa gì nếu ngôi nhà không có hơi ấm và sự an toàn cho các con. Tôi đã quá sai lầm khi nghĩ rằng chỉ cần chu cấp đầy đủ vật chất là đủ.
Tôi khẽ vuốt tóc Mi, thầm hứa với người vợ quá cố: “Từ nay về sau, anh sẽ không đi đâu nữa. Anh sẽ là bức tường vững chắc nhất để bảo vệ các con.”