T4. Th5 27th, 2026

Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó.

Một buổi sáng bình thường đến mức… nếu được chọn lại, tôi ước gì nó đừng bình thường như vậy.

Chồng tôi – Minh – đánh thức con trai dậy sớm hơn mọi ngày. Thằng bé lúc đó mới 5 tuổi, còn ngái ngủ, dụi mắt ngồi trên giường.

“Dậy nào, bố đưa đi học sớm hôm nay,” anh nói, giọng nhẹ nhàng.

Tôi đang đứng trong bếp, nghe thấy mà còn trêu:

“Hôm nay siêng dữ vậy?”

Minh không trả lời ngay. Một lúc sau mới nói:

“Anh tiện đường, đưa con đi luôn.”

Câu nói đó… lúc đó chẳng có gì lạ.

Nhưng sau này, tôi mới nhận ra… đó là câu nói cuối cùng anh dành cho tôi trong suốt 10 năm.


Tôi còn nhớ, trước khi đi, Minh quay lại nhìn tôi một lần.

Chỉ một lần thôi.

Ánh mắt anh lúc đó… rất khó tả.

Không phải vội vàng.

Không phải bình thường.

Mà giống như… đang cố ghi nhớ điều gì đó.

Tôi hỏi:

“Sao thế?”

Anh lắc đầu.

“Không có gì.”

Rồi dắt con đi.


Tôi không tiễn.

Chỉ nghe tiếng cửa đóng lại.

Và không biết rằng… cánh cửa đó đã khép lại cả một phần đời của tôi.


Đến 9 giờ sáng, cô giáo gọi.

“Chị ơi, hôm nay bé không đến lớp.”

Tôi cười:

“Có mà, bố nó đưa đi rồi.”

Cô giáo im lặng vài giây.

“Không chị ạ, từ sáng đến giờ em chưa thấy bé.”


Tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.

Gọi cho Minh.

Không liên lạc được.

Tôi gọi lại.

Lần nữa.

Lần nữa.

Điện thoại vẫn tắt.


Tôi xin nghỉ làm, chạy thẳng đến trường.

Không có con.

Không có chồng.


Tôi quay về nhà.

Mọi thứ vẫn y nguyên.

Không có dấu hiệu gì.

Không có thư.

Không có tin nhắn.

Không có bất kỳ lời giải thích nào.


Hai bố con… biến mất.


Những ngày sau đó là chuỗi ngày tôi không muốn nhớ lại.

Tôi đi báo công an.

Họ hỏi đủ thứ.

“Chị có mâu thuẫn gì với chồng không?”

“Anh ấy có dấu hiệu bất thường trước đó không?”

“Có ai đe dọa không?”


Tôi trả lời tất cả.

Nhưng câu trả lời đều giống nhau:

“Không.”


Minh không phải kiểu người bốc đồng.

Cũng không phải người có nợ nần hay vấn đề gì nghiêm trọng.

Chúng tôi không giàu, nhưng cũng không thiếu.

Gia đình… bình thường.

Ít nhất là tôi nghĩ vậy.


Ngày thứ 7, người ta tìm thấy chiếc xe máy của Minh.

Bỏ lại ở một bến xe tỉnh.

Không có dấu vết gì khác.


Người ta bắt đầu nói.

“Chắc anh ta bỏ đi theo người khác.”

“Có khi mang con theo để tránh bị kiện.”

“Cũng có thể… có chuyện gì đó rồi.”


Tôi không tin.

Không tin bất cứ điều gì.

Tôi chỉ biết một điều:

Anh đã rời đi.

Mang theo con tôi.


Những năm sau đó… tôi sống như một cái bóng.

Ban ngày đi làm.

Ban đêm… không ngủ.

Tôi giữ nguyên căn phòng của con.

Không dọn dẹp.

Không thay đổi.

Như thể… nếu giữ nguyên, một ngày nào đó thằng bé sẽ quay về.

Người ta khuyên tôi nên bỏ cuộc.

“10 năm rồi, tìm gì nữa.”

“Chắc không còn đâu.”


Nhưng tôi không thể.

Bởi vì… không có một lý do nào cả.

Không một lời giải thích.

Không một dấu hiệu.


Cho đến năm thứ 10.


Hôm đó, tôi nhận được một bưu phẩm.

Không có địa chỉ người gửi.

Chỉ có tên tôi.


Tôi mở ra.

Bên trong là một cuốn sổ.

Cũ.

Bìa đã sờn.


Tôi lật trang đầu.

Chữ viết của Minh.


Tay tôi run lên.


Trang đầu tiên chỉ có một dòng:

“Nếu em đọc được cuốn này… có nghĩa là anh đã không còn ở bên con nữa.”


Tim tôi như bị bóp nghẹt.


Tôi ngồi xuống.

Mở tiếp.


Những trang sau… là nhật ký.


Minh viết về những ngày trước khi rời đi.

Viết về tôi.

Viết về con.


Và rồi… đến một đoạn khiến tôi không thể thở nổi.


“Anh phát hiện ra mình bị bệnh. Không còn nhiều thời gian.”


Mắt tôi nhòe đi.


Anh viết tiếp:

“Anh không muốn em nhìn thấy anh yếu đi từng ngày. Càng không muốn con phải chứng kiến.”


Tôi lắc đầu.

Không thể tin.


“Anh đã suy nghĩ rất lâu. Nếu anh đi một mình… con sẽ ở lại với em. Nhưng rồi em sẽ phải giải thích. Và con sẽ hỏi anh đâu.”


Trang giấy bị nhòe.

Có lẽ vì nước mắt của anh.


“Anh không muốn con lớn lên với câu hỏi đó. Anh muốn nó ở bên anh, cho đến khi anh không còn nữa.”


Tôi không biết mình đã khóc bao lâu.


Trang cuối cùng.


“Anh xin lỗi. Đây là cách duy nhất anh nghĩ ra. Em sẽ hận anh. Nhưng ít nhất… em còn sống. Còn con… sẽ không phải mất bố một mình.”


Cuốn sổ rơi khỏi tay tôi.


10 năm.

10 năm tôi sống trong câu hỏi “tại sao”.


Và câu trả lời…

Lại là thứ khiến tôi đau hơn tất cả.


Có người sau khi nghe câu chuyện này nói:

“Anh ta ích kỷ.”

Có người nói:

“Đó là tình yêu.”


Còn tôi…

Tôi không biết nên gọi nó là gì.


Chỉ biết rằng…

Nếu ngày hôm đó…

Anh nói với tôi một câu.

Chỉ một câu thôi.


Có lẽ…

Tôi đã không phải sống 10 năm trong bóng tối.

Và có lẽ…

Con tôi đã có một cơ hội khác.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *