T4. Th5 27th, 2026

Cưới 8 năm chồng mới cho vợ con về ngoại chơi, thấy ngôi nhà cũ n/át anh ta QU//ÁT ẦM LÊN: “Cái ổ chu//ột thế này mà ngày nào cũng đòi về”. Anh ta chìa ra 500 ngàn bảo: “Đưa ông bà ngoại. Ở quê chắc cả năm mới nhìn thấy đồng tiền to thế này”. Ai ngờ vợ quê đủng đỉnh bảo: “Tiền của anh anh cầm lấy mà đi về đổ xăng chứ bố mẹ tôi không thiếu. Ông bà vừa xây cái biệt thự 4 tỷ kia kìa, mai làm 100 mâm khao cả làng đấy. Người thành phố như anh còn chả có cái nhà như thế mà ở, sao tôi lại chẳng đòi về”…

Chiếc xe Mazda 3 bóng lộn rẽ vào con đường đất đỏ bụi mù, xóc nảy tưng bưng khiến Hùng nhăn mặt, đ/ập tay vô lăng ch//ửi thề: “Biết thế này có ch//ết tôi cũng không về. Đường với sá, đi thế này thì n/át h/ết cả gầm xe. Đã bảo ở lại thành phố ăn Tết cho sướng, cô cứ nằng nặc đòi về cái chốn kh/ỉ h/o c/ò g/áy này làm gì không biết!”

Ngồi ở ghế phụ, Lan chỉ im lặng nhìn ra cửa sổ, tay ôm chặt đứa con nh/ỏ đang ngủ gật. 8 năm. Đã 8 năm kể từ ngày cưới, đây là lần đầu tiên Hùng chịu cho mẹ con cô về quê ngoại ăn Tết.

Hùng là trai phố, lấy Lan – một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp. Ngay từ ngày yêu nhau, Hùng đã luôn tự cho mình cái quyền “bề trên”. Anh ta coi việc lấy Lan là một sự ban ơn, là “vớt” cô ra khỏi cái ngh/èo. Suốt 8 năm làm dâu, Lan sống như cái bóng trong nhà chồng. Tết năm nào cũng vậy dù Tết âm hay Tết dương Hùng cũng lấy cớ: “Con còn nhỏ”, “Đi lại vất vả”, “Nội đông khách cần người lo cỗ bàn” để cấ/m tiệt đường về ngoại của vợ. Năm nay, bố Lan gọi điện báo ố/m, mẹ kh/óc hết nước mắt, Lan mới liều mình làm căng một trận. Hùng miễn cưỡng đồng ý nhưng suốt dọc đường đi, anh ta không ngừng ch/ì chi/ết, đ/ay ngh/iến.

“Đến chưa? Còn bao xa nữa? Mùi ph//ân tr//âu nồng nặc thế này mà cô cũng hít được à?” Hùng /b/ịt m/ũi, vẻ mặt gh/ê tở/m. “Sắp đến rồi, anh rẽ trái đoạn cây đa đằng kia là tới nhà cũ của bố mẹ,” Lan đáp, giọng bình thản lạ thường. Chiếc xe dừng lại trước một cái cổng gỗ mối mọt, xiêu vẹo. Bên trong là nếp nhà ngói 3 gian cũ kỹ, rêu phong phủ đầy, tường vôi bong tróc từng mảng lớn lộ cả gạch đỏ. Sân gạch vỡ nham nhở, cỏ dại mọc lút cả lối đi. Cảnh tượng hoa/ng tà/n khiến ai nhìn vào cũng thấy ái ngại.

Hùng bước xuống xe, nhìn quanh một lượt rồi bỗng nhiên… qu/át ầ/m lên, tiếng quát vang vọng cả xóm vắng: “Trời đất ơi! Cô nhìn xem! Đây mà là chỗ cho người ở à? Cái ổ ch//uột thế này mà ngày nào cô cũng kh/óc ló/c đòi về là sao? Cô định để tôi và con ch/ui rú/c vào cái chỗ ẩm thấp, h/ôi há/m này mấy ngày Tết ư? Cô muốn làm nhục mặt thằng Hùng này à? Đừng có mơ tôi ng/ủ lại đây nhé. Thắp hương xong bố con tôi ra khách sạn huyện ngủ, cô muốn ở thì tự đi mà ở. Sáng mai lên xe về hết”…

Hùng vừa dứt lời, định quay lưng mở cửa xe bước vào trong cabin để tránh cái nắng gắt và bụi bặm, thì Lan bỗng bật cười. Tiếng cười của cô không phải là sự nhẫn nhịn hay chua chát như suốt 8 năm qua, mà là một tiếng cười đầy nhẹ nhõm, thậm chí có phần giễu cợt.

Hùng khựng lại, nhíu mày khó chịu: – Cô cười cái gì? Tôi nói sai à?

Không thèm trả lời chồng, Lan quay sang đánh thức con dậy, dắt tay đứa trẻ bước xuống xe. Lúc này, từ phía sau gian nhà cũ, một người đàn ông trung niên mặc bộ vest phẳng phiu bước ra, theo sau là hai ba người thợ đang thu dọn cốp pha, máy trộn bê tông. Đó là chú ruột của Lan. Thấy cháu gái, chú reo lên: – Ôi, mẹ con cái Lan về rồi đấy à? Vào đây, vào đây chú bảo. Bố mẹ mày đang ở bên nhà mới kìa, bên này là nhà thờ tổ, xây xong nhà mới là bố mẹ cho thợ dỡ bỏ nhà cũ này để làm khuôn viên nhà thờ luôn, nên mấy tháng nay bỏ hoang không ai quét dọn, nhìn bừa bộn quá.

Hùng đứng đực mặt ra, tai như lùng bùng. “Nhà mới? Nhà thờ tổ? Nhà 4 tỷ?” – Những từ ngữ đó quay cuồng trong đầu anh ta.

Lan nhìn chồng, ánh mắt lạnh tanh. Cô thản nhiên cầm lấy tờ 500 ngàn trên tay Hùng, nhét ngược lại vào túi áo ngực của anh ta rồi vỗ vỗ mấy cái: – Tiền của anh, anh cầm lấy mà đi về đổ xăng, chứ bố mẹ tôi không thiếu. Ông bà vừa xây cái biệt thự 4 tỷ ở ngay khu đất mới đầu làng kia kìa. Đất đền bù dự án khu công nghiệp được mấy chục tỷ, bố mẹ tôi chia cho mấy anh em, còn lại xây nhà. Mai ông bà làm 100 mâm khao cả làng, cả họ đấy. Người thành phố “gốc” như anh, gánh trên vai khoản nợ trả góp cái chung cư 70 mét vuông đến mười năm nữa chưa chắc đã hết, còn chả có cái nhà như thế mà ở, sao tôi lại chẳng đòi về?

Nói rồi, Lan dắt con thẳng bước đi theo hướng chú ruột chỉ, chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại lấy một lần.

Hùng đứng chôn chân giữa sân gạch vỡ, mặt mũi hết đỏ rồi lại xám nghét vì nhục nhã. Chiếc Mazda 3 mua trả góp mà anh ta luôn tự hào mang ra “lòe” thiên hạ, giờ đỗ cạnh bờ tường rêu phong trông bỗng kệch cỡm đến nực cười. Sự tự tôn hợm hĩnh của gã trai phố bấy lâu nay bị đánh sập hoàn toàn chỉ trong một khoảnh khắc.

Chiều hôm đó, Hùng lầm lũi đánh xe theo địa chỉ đến căn biệt thự mới của bố mẹ vợ. Nhìn cơ ngơi ba tầng bề thế, sân vườn rộng thênh thang đỗ toàn xe sang của các ban ngành và họ hàng đến chúc mừng, Hùng không dám bấm còi. Anh ta rụt rè bước vào, cố nở nụ cười gượng gạo chào bố mẹ vợ, nhưng đáp lại chỉ là cái gật đầu xã giao của ông bà và ánh mắt lạnh nhạt của Lan.

Tết năm ấy, lần đầu tiên Hùng biết thế nào là cảm giác phải khúm núm, nép vế. Và anh ta cũng hiểu ra một điều: Sự chịu đựng của Lan suốt 8 năm qua là vì tình nghĩa, chứ chưa bao giờ là vì cô thấp kém hơn anh ta.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *