T4. Th6 3rd, 2026

Trong quãng thời gian đó, tôi đã chở không biết bao nhiêu cặp cô dâu chú rể. Có đám cưới vui như hội, có đám cưới căng thẳng đến mức chỉ cần nhìn qua gương chiếu hậu là biết hai gia đình đang “bằng mặt mà không bằng lòng”.

Nhưng cái đám cưới năm đó… là chuyện mà đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại tôi vẫn thấy lạnh sống lưng.

Và nếu không tận mắt trải qua, chắc chính tôi cũng không tin nổi.

Hôm đó là một buổi sáng đầu đông, trời âm u, sương còn lảng bảng trên mặt đường. Tôi nhận hợp đồng chở xe hoa cho một đám cưới ở ngoại thành.

Nhà chú rể khá giả, thuê hẳn một chiếc sedan đen bóng để rước dâu. Xe được trang trí hoa trắng và hồng phấn, phía trước cài một dải ruy băng lớn.

Khoảng bảy giờ sáng, tôi lái xe đến trước cổng nhà chú rể.

Bên trong đã đông người. Nhạc cưới mở rộn ràng, họ hàng qua lại tấp nập.

Chú rể tên Hưng, khoảng ba mươi tuổi, mặc vest xám nhạt, mặt mày sáng sủa nhưng có vẻ hơi căng thẳng. Còn cô dâu – Linh – thì tôi chỉ gặp thoáng qua khi cô bước ra từ trong nhà để chụp vài tấm ảnh.

Cô khá xinh, gương mặt nhỏ, nước da trắng. Nhưng có một điều khiến tôi chú ý: cô ấy gần như không cười.

Đám cưới nào tôi từng chở, cô dâu cũng hồi hộp, cũng lo lắng. Nhưng ánh mắt của Linh hôm đó… giống như đang suy nghĩ một điều gì rất nặng nề.

Khoảng tám giờ, đoàn xe bắt đầu xuất phát sang nhà gái.

Theo phong tục, sau khi làm lễ bên nhà gái, tôi sẽ chở cô dâu về lại nhà chú rể để làm lễ chính.

Mọi thứ buổi sáng diễn ra khá bình thường.

Nhà gái cách đó khoảng ba mươi cây số. Khi đoàn xe đến nơi, tôi đỗ xe ngoài cổng, chờ họ làm lễ trong nhà.

Khoảng hơn một tiếng sau, cô dâu chú rể bước ra.

Linh mặc áo dài đỏ, đội khăn đóng, được họ hàng dìu ra xe.

Chú rể mở cửa cho cô dâu ngồi vào ghế sau. Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cô ấy vẫn im lặng, hai tay nắm chặt vào nhau.

Khi mọi người đã lên xe xong, tôi nổ máy, bắt đầu quay về.

Đường từ nhà gái về nhà trai phải đi qua một đoạn quốc lộ rồi rẽ vào con đường nhỏ ven cánh đồng.

Trời lúc đó vẫn âm u, gió thổi qua cánh đồng làm những bụi cỏ rung lên xào xạc.

Trong xe khá yên lặng.

Chú rể thỉnh thoảng quay sang nói chuyện với cô dâu, nhưng Linh chỉ trả lời vài câu rất ngắn.

Tôi nghĩ chắc cô ấy mệt.

Xe chạy được khoảng hai mươi phút thì tôi bắt đầu nghe thấy một âm thanh lạ.

Cộc.

Cộc… cộc…

Ban đầu tôi tưởng là đá văng vào gầm xe.

Nhưng âm thanh đó không giống.

Nó đều đặn, như thể có thứ gì đó… gõ từ bên trong.

Tôi liếc nhanh vào gương chiếu hậu.

Chú rể vẫn đang nói chuyện điện thoại. Cô dâu nhìn ra cửa sổ.

Âm thanh lại vang lên.

Cộc.

Cộc.

Lần này rõ hơn… và dường như phát ra từ phía sau xe.

Từ… cốp xe.

Tôi nhíu mày.

Có khi nào đồ đạc trong cốp bị xê dịch?

Xe hoa thường để thêm ít quà, hoa hoặc đồ trang trí phía sau. Nhưng hiếm khi nó phát ra âm thanh kiểu đó.

Tôi cố gắng bỏ qua.

Nhưng chưa đầy một phút sau—

CỘC! CỘC! CỘC!

Tiếng gõ lần này mạnh hơn hẳn.

Chú rể cũng nghe thấy.

Anh ta ngẩng lên:

“Anh ơi, xe có vấn đề gì à?”

Tôi trả lời:

“Chắc đồ phía sau va vào nhau thôi.”

Nhưng nói thật… chính tôi cũng không tin lời mình.

Âm thanh lại vang lên.

Cộc… cộc…

Lần này, cô dâu đột ngột quay đầu nhìn về phía sau xe.

Ánh mắt cô ấy… rất lạ.

Không phải ngạc nhiên.

Mà giống như… cô đã biết trước điều đó.

Tôi bắt đầu thấy sống lưng lạnh đi.

Tôi quyết định tấp xe vào lề đường.

Con đường lúc đó khá vắng, hai bên là ruộng và vài bụi cây.

Tôi tắt máy, quay xuống nói:

“Tôi xuống kiểm tra chút.”

Chú rể gật đầu.

Khi tôi bước ra khỏi xe, không khí ngoài trời lạnh hơn hẳn.

Tiếng gió thổi qua cánh đồng nghe rít lên từng hồi.

Và rồi—

CỘC! CỘC!

Âm thanh lại vang lên.

Lần này rõ ràng phát ra từ… trong cốp.

Tôi đứng khựng lại vài giây.

Một ý nghĩ thoáng qua đầu tôi… khiến tim tôi đập nhanh hơn.

Không lẽ… có người trong đó?

Tôi bước ra phía sau xe.

Chú rể cũng mở cửa bước xuống theo.

“Có chuyện gì vậy anh?”

Tôi không trả lời ngay.

Tôi đặt tay lên nắp cốp.

Bên trong vẫn có tiếng động nhẹ.

Cộc…

Tôi quay sang nhìn chú rể.

“Anh có để gì trong cốp không?”

Anh ta lắc đầu:

“Không.”

Tôi nuốt khan.

Rồi từ từ… mở khóa.

Nắp cốp bật lên.

Và cảnh tượng bên trong khiến cả tôi lẫn chú rể… chết lặng.

Một người đàn ông.

Bị trói tay.

Miệng dán băng keo.

Mặt mày tái mét, mồ hôi nhễ nhại.

Anh ta đang cố đạp chân vào thành cốp để phát ra tiếng động.

Chú rể hét lên:

“Trời ơi!”

Tôi cũng sững sờ vài giây.

Chúng tôi vội kéo người đó ra ngoài.

Khi gỡ băng keo khỏi miệng, anh ta thở hổn hển:

“Cứu tôi…”

Chú rể nhìn anh ta chằm chằm.

Rồi đột nhiên mặt anh ta tái đi.

“Anh… anh là ai?!”

Người đàn ông nhìn thẳng vào mặt chú rể.

Rồi nói một câu khiến tất cả mọi thứ đảo lộn:

“Tôi là… chồng của Linh.”

Không khí như đông cứng.

Chú rể đứng chết trân.

Tôi quay phắt lại nhìn chiếc xe.

Cửa sau mở ra.

Cô dâu bước xuống.

Chiếc áo dài đỏ bay nhẹ trong gió.

Gương mặt cô ấy… bình tĩnh đến đáng sợ.

Chú rể lắp bắp:

“Linh… chuyện này là sao?”

Cô nhìn người đàn ông vừa được kéo ra khỏi cốp.

Rồi quay sang chú rể.

Giọng rất nhẹ:

“Anh không biết à?”

Chú rể lắc đầu liên tục.

“Không! Em nói đi!”

Cô dâu nhìn anh ta vài giây.

Rồi nói một câu khiến cả con đường im phăng phắc:

“Vì anh ấy là chồng cũ của em.”

Người đàn ông dưới đất bật cười khàn khàn:

“Cũ cái gì… chúng ta chưa ly hôn.”

Chú rể như bị ai đó tát vào mặt.

“Cái gì?!”

Tôi đứng đó, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cô dâu thở dài.

Rồi nói chậm rãi:

“Đúng. Tôi vẫn chưa ly hôn.”

Chú rể hét lên:

“Vậy tại sao em cưới tôi?!”

Cô nhìn anh ta… rất lâu.

Rồi trả lời:

“Vì anh ấy ép tôi quay lại.”

Người đàn ông dưới đất lập tức gào lên:

“Cô nói láo!”

Cô dâu quay sang tôi.

Ánh mắt bình tĩnh.

“Anh tài xế… anh có thể làm chứng không?”

Tôi ngơ ngác.

“Chứng gì?”

Cô nói:

“Anh vừa mở cốp… và thấy anh ta bị trói trong đó.”

Tôi gật đầu theo bản năng.

Cô quay sang chú rể.

“Em đã định giao anh ta cho công an sau đám cưới.”

Chú rể ngơ ngác.

“Nhưng… tại sao anh ta ở trong cốp xe của chúng ta?!”

Cô dâu nhìn thẳng vào mắt anh.

Rồi nói câu cuối cùng:

“Vì em đã nhốt anh ta vào đó… trước khi đoàn xe rước dâu xuất phát.”

Gió thổi qua cánh đồng.

Không ai nói thêm lời nào.

Đám cưới hôm đó… dĩ nhiên không bao giờ diễn ra.

Nhưng điều khiến câu chuyện này gây tranh cãi suốt nhiều năm sau là…

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết cô dâu hôm đó là nạn nhân… hay là người nguy hiểm nhất trong câu chuyện.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *