…Hùng ký xong, còn quay sang hôn nhẹ lên má Ngọc trước mặt tôi, như một cú đâm cố ý.
Tôi vẫn giữ nụ cười dịu dàng, khép xấp hồ sơ lại cẩn thận.
“Anh nhớ tối nay đón hai đứa nhỏ về ăn cơm nhé. Em nấu mấy món anh thích.”
Hùng xua tay:
“Thôi, cô tự lo đi. Từ giờ tôi bận với mẹ con Ngọc rồi.”
Tôi gật đầu, không giữ.
Người sắp rời khỏi cuộc đời mình, giữ làm gì cho mệt.
Đúng 7 giờ tối, Ngọc kéo vali đến căn hộ mới.
Cô ta hí hửng mở cửa, vừa bước vào đã tròn mắt:
“Anh Hùng ơi, nhà đẹp quá!”
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì chuông cửa vang lên.
Cạch.
Cửa mở.
Bên ngoài là tôi – cùng hai người đàn ông mặc vest chỉnh tề và một chị nhân viên văn phòng công chứng.
Ngọc cau mày:
“Chị đến đây làm gì?”
Tôi đưa ánh mắt cho chị công chứng.
Chị ấy bình thản đọc:
“Căn hộ Ruby Garden này đứng tên bà Hiền, là tài sản riêng hình thành từ tiền riêng trước hôn nhân. Người vừa ký lúc chiều là ông Hùng đã ký vào văn bản từ bỏ toàn bộ quyền tài sản chung, đồng thời xác nhận 10 tỷ là khoản tạm ứng nuôi con, không phải cho tặng.”
Ngọc chết sững.
Hùng đang đứng sau lưng cô ta, mặt cắt không còn giọt máu.
“Cô… cô nói cái gì?” – anh ta lắp bắp.
Tôi bước vào nhà, đặt bản sao công chứng lên bàn kính:
“Anh ký rồi.
Ngay trang 3, dòng 7 – ‘Ông Hùng tự nguyện từ bỏ quyền đối với toàn bộ tài sản chung hiện có và phát sinh sau ly hôn, bao gồm tiền trong két sắt.’
Trang 5 – ‘Khoản 10 tỷ chuyển cho bên bán nhà được xác định là tiền của bà Hiền, không phải tài sản chung.’”
Hùng lao tới lật giấy, tay run bần bật.
Anh ta đã ký.
Ký rất rõ ràng.
Bút tích của chính anh ta.
Ngọc hét lên:
“Anh bảo căn nhà này của em cơ mà! Anh lừa tôi à?!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng nhẹ tênh:
“Không.
Tôi chỉ lấy lại thứ vốn dĩ thuộc về các con tôi.”
Tôi quay sang Hùng:
“10 tỷ là tiền tôi cho anh ‘mượn’ để mua nhà cho nhân tình – theo lời anh.
Giờ nhà đứng tên tôi.
Tiền là tiền của tôi.
Còn anh, anh vừa ký giấy từ bỏ quyền với tài sản chung.
Chúc mừng, từ hôm nay anh rời khỏi nhà tôi với hai bàn tay trắng.”
Hùng quỵ xuống ghế.
Môi mấp máy không thành lời.
Ngọc hoảng loạn:
“Vậy… vậy nhà này em không được ở nữa à?”
Tôi bấm chuông gọi bảo vệ:
“Phiền anh hỗ trợ.
Người này không có quyền cư trú tại đây.”
Hai bảo vệ bước vào.
Ngọc gào khóc, ôm bụng bầu, còn Hùng thì run rẩy níu tay tôi:
“Hiền… cho anh xin một con đường sống… vì con trai trong bụng cô ta…”
Tôi cúi xuống nhìn anh, ánh mắt bình thản đến lạnh:
“Anh yên tâm.
Con anh, anh vẫn có trách nhiệm chu cấp.
Còn tiền của tôi…
tôi giữ lại để nuôi hai đứa con đã ở bên tôi suốt 10 năm qua.”
Tôi quay lưng, để mặc phía sau là tiếng khóc lóc, chửi rủa, và sự sụp đổ của hai kẻ tưởng mình thắng ván bài này.
Đêm đó, tôi đón hai con về nhà cũ.
Căn bếp vẫn sáng đèn.
Nồi canh còn ấm.
Tôi xoa đầu con, mỉm cười:
“Yên tâm.
Từ nay, tiền của mẹ… chỉ dành cho tương lai của các con.”