Tuấn trở về sau sáu năm xa quê hương. Trước đây anh là kỹ sư điện nhưng sau đó sang Hàn Quốc, anh làm bất cứ việc gì có thể để gửi tiề/n về chữa b/ệnh u/ng th/ư cho vợ. Từ phụ hồ, lau dọn cho đến bưng bê quán ăn. Nhưng sự thật đ/au lòng rằng vợ Tuấn vẫn không qua khỏi. Mỗi ngày anh đều tưởng tượng khoảnh khắc được gặp lại con gái Thủy. Cô bé sẽ chạy ào ra ô/m lấy anh.
Nhưng khi về đến Hà Nội, mọi thứ thay đổi quá nhiều. Cảm giác lạ lẫm, hồi hộp xen lẫn. Ngôi nhà cũ không còn nữa, nó đã được bán từ năm ngoái. Người hàng xóm cũ, ông Dũng, nhìn Tuấn như người lạ.
“Tuấn, là cậu đấy à?”, ông lão gật đầu dè dặt.
“Vâng, cháu về rồi. Cháu muốn gặp Thủy.”
Ông Dũng thở dài: “Cô bé ở với Diễm, em vợ cậu, số 91 Đường Trần Hưng Đạo.”
Tuấn khựng lại. Diễm! Anh còn nhớ ánh mắt sắc lạnh của cô khi vợ anh vừa m//ất . Ánh mắt ấy như nói anh không còn quyền gì với Thủy nữa.
Ngôi nhà màu trắng ở góc đường Trần Hưng Đạo thấp thoáng bóng dáng của Diễm. Cô vẫn giữ vẻ chỉn chu: váy dài, tóc búi gọn, tay ô/m chiếc ba lô cũ. Khi Tuấn bước đến, Diễm nhìn anh như nhìn một món đồ thất lạc từ lâu. “Tuấn, tôi… tôi về rồi.”
Diễm gật đầu rồi quay đi: “Thủy ở nhà, không có tôi. Tôi muốn gặp con bé.”
“Anh nên biết rằng nó không còn nhớ anh nữa đâu.”
Tuấn thấy t/im mình như bị b/ó/p nghẹt: “Cái gì?”
“Vào đi, nhưng tôi cảnh báo trước, đừng gây rối.”
Anh bước vào nhà. Không gian sạch sẽ nhưng lạnh lẽo. Những bức ảnh gia đình treo tr/ên tường chỉ có hình Diễm và Thủy, không có một bức nào của anh. Không có anh trong ký ức của chính con mình. Diễm bước lên gác rồi nói vọng xuống: “Thủy, xuống đây có người muốn gặp con.”
Tiếng bước chân nhỏ dần vọng lại, và rồi cô bé xuất hiện: mái tóc nâu mềm, đôi mắt đen nhánh như vợ anh nhưng không còn ánh nhìn thân thuộc. Thủy đứng lặng vài giây, nhìn Tuấn như người xa lạ. “Chú là ai?” Câu nói ấy như một nhát dao không cần lực mạnh nhưng cắm thẳng vào t/im anh.
“Là… là cha của con! Là cha của con đây!”
Thủy giật mình lùi lại một bước, gương mặt cô bé lộ vẻ s/ợ hãi rồi quay sang Diễm: “Dì ơi!”
Diễm nhẹ nhàng ô/m lấy bé: “Không sao đâu, không cần nói chuyện nếu con không muốn.”
Tuấn như hóa đá. Anh lắp bắp: “Con không nhớ cha sao? Hồi bé cha thường đưa con ra công viên chơi đu quay, con hay đòi cha kể chuyện cổ tích, con từng gọi cha là cha Tuấn cơ mà.” Thủy chỉ lắc đầu, nước mắt lưng tròng nhưng không rõ vì s/ợ hay xúc động. Diễm đứng chắn giữa hai người: “Anh nên đi đi. Con bé bị tổn thương tâm lý từ sau khi chị tôi m//ất . Việc anh đột ngột xuất hiện chỉ khiến mọi thứt/ồi t/ệ hơn.”
Tuấn nắm chặt tay: “Tôi có quyền được gặp con tôi.”
“Pháp luật sẽ nói chuyện đó nếu anh muốn, nhưng trước mắt, đừng làm tổn thương nó thêm.” Anh bước lùi rồi quay đi. Mắt anh cay xè. Chưa từng trong đời anh cảm thấy mình vô hình đến thế.
Mưu Đồ Xóa Bỏ Ký Ức
Buổi tối Tuấn ngồi trong căn phòng trọ rẻ tiề/n mà mình mới thuê ở gần tr/ung tâm. Bức tường bong tróc, mùi ẩm mốc khiến anh nghẹt thở nhưng khôngt/ồi t/ệ bằng nỗi đ/au đang dâng lên trong ngực. Anh lấy ví, rút ra tấm ảnh cũ. Trong ảnh, vợ anh Phương đang bế Thủy mấy ba tuổi, còn anh thì cười rạng rỡ bên cạnh. Ngày ấy cả ba người đều tin rằng tương lai sẽ tốt đẹp hơn, rằng anh đi Hàn Quốc là để trở về mạnh mẽ hơn, hạnh phúc hơn. Anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày con gái anh nói với anh “Chú là ai?”.
Sáng hô/m sau, Tuấn trở lại đường Trần Hưng Đạo, hy vọng được nói chuyện với Thủy lần nữa nhưng lần này cánh cổng khép kín. Diễm chỉ hé cửa không cho anh bước vào: “Diễm, làm ơn, hãy để tôi giải thích với con bé, chỉ vài phút thôi.”
Diễm khoanh tay: “Anh về trễ hai năm Tuấn. Anh biết không, hai năm đó là hai năm con bé hoảng loạn, mơ thấy mẹ nó c///hết mỗi đêm và không có ai bên cạnh ngoài tôi.”
“Tôi đã gửi tiề/n mỗi tháng, tôi gọi điện.”
“Nhưng cô không cho nghe máy, cô chặn em/ail, đổi số điện thoại. Tôi làm vậy để bảo vệ nó hay là để khiến nó quên tôi?” Diễm im lặng, ánh mắt cô dấy lên một tia đ/au đớn nhưng lập tức che đậy bằng sự cứng rắn: “Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích. Nếu anh muốn, hãy nhờ luật sư.” Tuấn thẫn thờ rời khỏi. Bóng lưng anh đổ dài tr/ên vỉa hè. Gió thổi lồng lộng nhưng lòng anh lạnh hơn cả những cơn gió đó.
Ngày thứ ba anh đứng bên kia đường nhìn Thủy được Diễm dắt đi học. Cô bé im lặng, mắt nhìn xuống đất. Một người phụ nữ đi ngang thì thầm với bạn: “Thằng Tuấn kia kìa. Lâu lắm mới thấy hắn về. Nghe nói bỏ vợ con đi mấy năm trời.” Tuấn quay mặt đi, t/im nhói lên. Anh không trách họ, bởi sự thật không được ai nói ra, chỉ những lời rỉ tai đ/ộc địa được lan truyền.
Một lúc sau, anh thấy một gương mặt quen thuộc, là cô qu/ỳnh, giáo viên mẫu giáo cũ của Thủy. Anh chạy lại: “Cô qu/ỳnh! Tuấn! Trời ơi, là cậu thật sao?”
“Vâng, em vừa về. Em muốn hỏi cô có nhớ Thủy không?”
“Sao lại không? Con bé từng là đứa học trò ngoan ngoãn nhất lớp và đặc biệt nó rất yêu cha. Lúc nào cũng nói ‘cha Tuấn là anh hùng’.” Tuấn nghe mà cổ họng nghẹn ứ. “Cô có biết tại sao nó lại không nhớ gì về em không?”
qu/ỳnh nhíu mày: “Sau khi vợ cậu m//ất , con bé đột ngột nghỉ học. Tôi có hỏi thăm nhưng Diễm bảo là chuyển trường, cần sự yên tĩnh. Từ đó tôi không còn liên lạc nữa.” Tuấn cảm ơn rồi quay đi. Anh không biết phải làm gì tiếp theo, nhưng anh biết một điều: Thủy không thể nào tự nhiên quên anh được. Ai đó đã khiến điều đó xảy ra và anh sẽ tìm ra sự thật.
Buổi sáng thứ tư sau khi về nước, Tuấn quyết định mua một ít kẹo dẻo loại kẹo vị dâu mà Thủy từng thích khi còn nhỏ. Anh cũng đem theo một cuốn album ảnh cũ. Anh không thể chờ pháp luật xử lý mọi chuyện, anh cần chạm được vào ký ức của con bé, cần chứng minh rằng tình cha con không thể bị xóa sạch dễ dàng như vậy.
Tuấn đứng trước cửa nhà Diễm lúc 9 giờ sáng, tay r/un nhẹ khi gõ cửa. Sau vài phút, Diễm mở ra, vẻ mặt cảnh giác. “Lần này tôi không đến để đòi quyền gì cả. Tôi chỉ muốn được ngồi nói chuyện với con bé một chút thôi.”
Diễm nhìn anh, đôi mắt vẫn lạnh lùng nhưng giọng đã dịu đi phần nào: “Thủy đang ăn sáng. Nếu nó đồng ý thì được, nhưng chỉ 15 phút, tôi sẽ ngồi cạnh.”
“Cảm ơn.” Tuấn bước vào phòng khách. Thủy đang ngồi bên bàn ăn, mặc chiếc áo len trắng có hình con thỏ, mái tóc được buộc hai bên như hồi nhỏ, nhưng ánh mắt cô bé không còn ánh sáng mà chỉ có sự phòng bị. “Chào con.” Anh cố mỉm cười. Thủy không trả lời. Tuấn ngồi xuống đối diện, nhẹ nhàng đặt cuốn album ảnh lên bàn: “Con có nhớ cuốn này không? Cha đã m/ang nó theo từ Hàn Quốc. Trong này có rất nhiều hình hai cha con mình.” Thủy nhìn xuống album nhưng không hề mở ra. Diễm ngồi bên cạnh, tay nhẹ đặt lên vai Thủy như một lời nhắc nhở vô hình. “Con không nhớ”, Thủy nói nhỏ, mắt vẫn không rời chiếc thìa trong tay.
“Không sao, cha kể con nghe nhé.” Không đợi con gái trả lời, Tuấn mở trang đầu tiên: “Đây là hô/m tập xe đạp. Con té đến mấy lần nhưng vẫn cười toe toét. Con còn hét lên ‘Con là siêu nhân có cha bay cùng’.” Thủy cắn môi, gương mặt bất động. “Còn đây là hô/m nước, con s/ợ máng trượt nhưng cuối cùng lại không chịu về. Mẹ phải kéo con đi, còn cha thì ướt như chuột lột.” Anh nhìn Thủy, hy vọng sẽ thấy chút xao động nhưng con bé chỉ lắc đầu: “Cháu… cháu không nhớ.” t/im Tuấn quặn lại. Anh gật đầu, cố nuốt nước mắt vào trong: “Không sao cả, cha sẽ kể con nghe nhiều hơn nữa. Dù con chưa nhớ ra bây giờ cũng không sao.” Diễm đứng dậy: “Hết giờ rồi. Tôi nghĩ thế là đủ cho hô/m nay.” Tuấn nhìn con gái lần cuối, khẽ nói: “Cha sẽ quay lại được chứ?” Thủy không trả lời, cô bé quay mặt đi.
Tr/ên đường trở về phòng trọ, Tuấn gặp ông Dũng đang tưới cây trước cửa nhà. Ông lão nhìn thấy Tuấn, lưỡng lự vài giây rồi nói: “Cậu không ổn phải không?”
“Cháu ổn, chỉ là mọi thứ khác xa những gì cháu tưởng.”
Dũng gật đầu rồi hạ thấp giọng: “Diễm, cô ta là người mạnh mẽ, có phần kiểm soát. Từ ngày vợ cậu m//ất , tôi thấy con bé Thủy hầu như không ra ngoài.”
Tuấn giật mình: “Không ra ngoài?”
“Ừ, lúc đầu tôi tưởng là do con bé đang đ/au buồn, nhưng dần dần tôi thấy có gì đó lạ. Không ai được đến gần. Bọn trẻ trong khu này không được chơi cùng nó. Mỗi khi nhắc tới cậu, Diễm đều gạt đi.” Tuấn cảm ơn rồi rảo bước đi. Cảm giác nặng nề lại bao vây. Anh bắt đầu thấy s/ợ, s/ợ rằng trong sáu năm xa quê anh không chỉ m//ất vợ mà đang dần m//ất cả con gái.
Ngày hô/m sau, Tuấn đến trường tiểu học nơi Thủy đang theo học. Anh không được phép vào lớp nhưng đứng ngoài cổng anh nhận ra bóng dáng nhỏ nhắn của con gái trong sân trường. Cô bé ngồi một mình ở băng ghế đá, không chơi với ai. Một giáo viên tr/ung niên đi ngang qua. Tuấn vội chào: “x/in l/ỗi, thầy là thầy dạy lớp 5A?”
“Vâng, tôi là thầy Phúc, xin hỏi anh là…”
“Tôi là bố của Thủy.” Phúc khựng lại: “Anh là Tuấn? Trời ơi, tôi tưởng anh ở nước ngoài. Tôi mới về.”
“Tôi muốn hỏi thăm tình hình học tập của con bé nhưng nó không nhớ tôi nữa.”
Phúc thở dài: “Tôi không lạ. Thủy là một học sinh giỏi nhưng rất trầm lặng, không bao giờ chủ động bắt chuyện và đặc biệt con bé rất nhạy cảm với chủ đề gia đình. Có ai từng nhắc đến tôi với nó không?”
“Có lần một bạn hỏi ‘Cha em đâu?’, Thủy bỗng bật khóc rồi hét lên ‘Chú ấy là người xấu!’ Sau đó bị Diễm mắng ngay tại cổng trường.” Tuấn nắm chặt nắm tay: “Cảm ơn thầy.”
Buổi tối hô/m đó, Tuấn ngồi lặng trước chiếc máy tính cũ. Anh mở thư mục Thùy trong ổ cứng. Từng video, từng đoạn ghi âm hiện ra. Có đoạn anh quay cảnh hai cha con cùng làm bánh, có đoạn là Thủy hát sinh nhật cho mẹ. Anh bật khóc khi nghe tiếng con bé: “Cha ơi, con yêu cha nhiều như bánh kem.” Anh gục mặt xuống bàn: “Không ai có thể tước đi tình yêu đó nếu không cố tình.”
Sự Thật Dần Hé Lộ
Sáng hô/m sau, Diễm bất ngờ đến phòng trọ của anh. Tuấn ngạc nhiên: “Diễm, tôi đến đây không phải để tranh cãi.”
“Vậy vì sao?”
“Vì Thủy đã khóc cả đêm sau khi anh rời đi. Nó s/ợ, nó hoang m/ang, và tôi không biết làm gì hơn ngoài việc đến đây.” Tuấn mở cửa mời cô vào. Diễm bước vào, ngồi xuống chiếc ghế pẹp, ánh mắt nặng trĩu.
“Tôi biết anh trách tôi, và có lẽ anh đúng. Tại sao cô làm thế?”
“Khi Phương m//ất , tôi đã thề sẽ không để Thủy phải chịu thêm cú s//ốc nào nữa. Và rồi anh không về. Cứ mỗi tháng tôi nhận tiề/n nhưng không có lời hỏi thăm, không có mặt mũi anh. Con bé dần thôi nhắc đến anh, và tôi đã nghĩ như thế là tốt.”
“Nhưng cô đâu thể xóa tôi khỏi ký ức của con bé.”
“Tôi không cố tình nhưng cũng không ngăn cản điều đó. Có thể tôi đã sai.” Diễm rơi nước mắt, lần đầu tiên kể từ khi Tuấn về, cô không còn lạnh lùng nữa.
Tuấn ngẩng đầu nhìn Diễm, giọng anh khản đặc: “Tôi không trách cô vì đ/au. Tôi chỉ trách cô vì đã b/iến đ/au đớn thành lý do để tước đi ký ức của một đứa trẻ. Cô nghĩ cô bảo vệ nó nhưng thật ra cô đang làm nó mồ côi lần thứ hai.”
Diễm rơi nước mắt, lần đầu tiên kể từ khi Tuấn về, cô không còn lạnh lùng nữa. “Anh muốn làm gì?”
“Tôi sẽ không tranh cãi. Tôi sẽ chứng minh cho Thủy thấy tôi là ai. Và nếu cần, tôi sẽ làm mọi cách để giành lại con tôi.” Diễm không trả lời. Cô đứng dậy, chỉnh lại áo khoác. “Hô/m nay là chủ nhật. Nếu anh muốn, anh có thể mời Thủy đi công viên, nhưng chỉ một tiếng.”
Tuấn gật đầu, t/im đập mạnh: “Cảm ơn cô. Nhưng nhớ kỹ, đừng làm nó s/ợ.”
“Tôi sẽ không.”
Một giờ sau, Tuấn đến trước nhà Diễm. Thủy đứng ở cửa, tay cầm chiếc túi nhỏ, gương mặt vẫn dè dặt. Tuấn cúi người: “Con có muốn đi ngắm vịt không? Công viên ngày xưa vẫn còn đó đấy.” Thủy không trả lời nhưng gật nhẹ đầu.
Suốt buổi đi chơi, cô bé ít nói. Tuấn không ép. Anh kể chuyện linh tinh về con vịt hay kêu to về một lần anh bị té xuống hồ vì đuổi chuột. Thủy mỉm cười nhẹ một cái, nhưng lập tức quay đi. Tuấn đưa cho con bé một viên kẹo dâu: “Con còn nhớ mùi vị này không?” Thủy ngập ngừng rồi đưa lên mũi ngửi. Bất giác cô bé thì thầm: “Hình như cháu từng thích.” Tuấn không phản ứng mạnh, anh chỉ mỉm cười: “Ừ, con từng nói ‘cha m/ai mua thêm nhé’.” Thủy nhìn anh, mắt dần mở ra: “Nhưng mẹ bảo chú là người khiến mẹ buồn, mẹ khóc vì chú.”
Tuấn khựng lại. Câu nói ấy như đòn giáng vào t/im anh. Anh nắm vai con gái: “Cha không hoàn hảo, nhưng cha chưa từng thôi yêu mẹ và càng chưa bao giờ ngừng yêu con.” Thủy quay mặt đi. Giữa buổi chiều mờ sương, hai cha con ngồi tr/ên chiếc ghế đá cũ kỹ, cách nhau chưa đầy một gang tay mà tưởng chừng là cả thế giới.
Sau buổi công viên, Tuấn không tài nào chợp mắt được. Trong đầu anh chỉ vang vọng câu nói của con gái: “Mẹ bảo chú là người khiến mẹ buồn.” Anh biết rõ Phương chưa bao giờ nói thế. Trước khi m//ất , vợ anh vẫn luôn bảo vệ anh, kể cả trong những đoạn video ngắn mà anh đã lưu. Rõ ràng có ai đó đã gieo vào đầu con bé những ký ức sai lệch, và điều ấy đáng s/ợ hơn tất cả.
Sáng hô/m sau, Tuấn quyết định đưa Thủy đến b/ệnh viện nhi khoa thành phố Hà Nội – viện mà trước đây anh và Phương từng đưa con đến. Anh gọi điện cho Diễm: “Tôi muốn đưa Thủy đi khám. Nó không ố//m, không phải khám b/ệnh. Tôi cần chuyên gia về tâm lý nhi để kiểm tra trí nhớ và tâm trạng của con bé. Chuyện này không thể bỏ qua được nữa.” Diễm đầu dây bên kia im lặng một lúc. “Bao giờ? Chiều nay. Tôi đã đặt lịch với bác sĩ tâm lý, họ có chuyên gia về ký ức phân ly ở trẻ nhỏ.”
“Được, tôi sẽ đưa nó đến, nhưng tôi cũng sẽ có mặt.”
b/ệnh viện tràn ngập ánh sáng trắng và mùi thuốc sát trùng nhưng chẳng thể nào gột rửa nỗi bất an đang lớn dần trong lòng Tuấn. Thủy ngồi cạnh im lặng, tay con bé cứ mân mê dây kéo ba lô, ánh mắt lặng lẽ nhìn những đứa trẻ khác trong khu chờ. Tuấn thì liên tục liếc đồng hồ.
Một lát sau, bác sĩ xuất hiện. “Tuấn, xin chào. Tôi là bác sĩ tâm lý Hạnh.” Cô là một phụ nữ ngoài 40, tóc cắt ngang vai, dáng người gọn gàng, giọng nói nhẹ nhưng chắc. Diễm đứng lên, bắt tay lịch sự nhưng dè dặt. Tuấn cố nở nụ cười xã giao: “Cảm ơn bác sĩ đã nhận lời trong thời gian gấp.”
“Không sao. Tôi đã xem hồ sơ Thủy mà anh gửi qua em/ail. Câu chuyện khá đặc biệt.” Hạnh cúi xuống ngang tầm với Thủy, mỉm cười: “Chào con, Thủy. Con có muốn chơi một trò chơi nhỏ với bác sĩ không?” Thủy nhìn sang Diễm. Diễm gật nhẹ. Cô bé gượng gạo gật đầu.
Sau khi Thủy được dẫn vào phòng riêng, Tuấn và Diễm ngồi chờ ngoài hành lang. Bầu không khí giữa họ căng thẳng như dây đàn kéo đến giới hạn. “Cô không thấy lạ khi con bé không có một chút ký ức nào về tôi sao? Trẻ con có thể quên nếu vắng mặt người thân đủ lâu, nhưng đến mức nói ‘chú là ai?’ với chính cha ruột mình thì không bình thường. Tôi không chấp nhận điều đó là ngẫu nhiên.”
Diễm nắm chặt túi xách: “Anh đang ám chỉ điều gì?”
“Tôi đang nghi ngờ rằng có người cố tình điều khiển ký ức của nó, và tôi sẽ tìm ra người đó là ai.” Diễm định đáp lại nhưng cánh cửa phòng bật mở. Hạnh bước ra, nét mặt nghiêm trọng: “Mời hai người vào. Tôi muốn trao đổi ngay.”
Trong phòng khám, Thủy đang ngồi tô màu, có vẻ bình tĩnh. Hạnh ra hiệu cho cô bé tiếp tục chơi rồi kéo ghế ngồi đối diện Tuấn và Diễm. “Tôi vừa làm một vài bài kiểm tra nhận thức cơ bản và phỏng vấn định hướng ký ức. Không có dấu hiệu tổn thương thực thể về não bộ, nhưng…”, cô dừng lại, giọng chậm rãi, “Bé Thủy có biểu hiện của một dạng rối loạn ký ức phân ly hay còn gọi là chứng m//ất trí phân ly.”
Tuấn cau mày: “Ý bác sĩ là ký ức của con bé bị ngắt kết nối?”
“Đúng vậy. Không phải m//ất trí theo kiểu đột ngột, mà là một dạng quên chọn lọc kéo dài. Điều này thường xảy ra với trẻ trải qua cú s//ốc tinh thần sâu sắc. Não bộ tự động loại bỏ ký ức gắn với nỗi đ/au để tự vệ. Diễm cúi đầu. Tuấn vẫn không rời mắt khỏi Hạnh. “Nhưng tại sao những ký ức tốt như chuyện chơi với cha, chụp ảnh gia đình cũng b/iến m//ất ?”
“Vì nếu những ký ức tốt đó bị trộn lẫn với ký ức của sự chia ly, m//ất mát thì tất cả đều có thể bị xóa để tránh kích hoạt đ/au thương.” Hạnh dừng lại nhìn Tuấn, thẳng vào mắt. “Tôi có một số nghi ngờ. Có những biểu hiện trong lời kể của Thủy khiến tôi đặt câu hỏi liệu môi trường hiện tại có đang duy trì hoặc củng cố sự lãng quên ấy?”
Tuấn nhìn sang Diễm. “Ý bác sĩ là ai đó đang củng cố việc Thủy quên tôi?” Hạnh không trả lời trực tiếp. Cô mở một cuốn sổ, đọc: “Mỗi lần cháu mơ thấy ai đó gọi mình là ‘công chúa nhỏ’, cháu đều bị đ/au bụng và bị phạt đứng ngoài ban công. Dì bảo những giấc mơ đó là không tốt. Cháu chỉ được nhớ những gì thật.” Hạnh ngẩng đầu: “Đây là lời kể của Thủy trong khi chơi trò tưởng tượng. Tôi không đưa ra kết luận, nhưng tôi thấy cần thiết phải quan sát kỹ môi trường sống xung quanh bé.”
Tuấn quay sang Diễm, ánh mắt giận dữ: “Cô đang làm cái quái gì với con bé vậy?”
Diễm đứng bật dậy: “Tôi làm những gì cần làm để bảo vệ nó!”
Hạnh đưa tay ngăn: “Xin hãy bình tĩnh. Tôi sẽ sắp xếp một buổi quan sát gia đình trong một tuần tới. Trong thời gian đó, tốt nhất là nên tạo môi trường tr/ung tính cho bé.”
Tuấn nói: “Tôi muốn có thời gian riêng với con bé, ít nhất là vài buổi một tuần, không có Diễm đi kèm.”
Diễm phản đối ngay: “Không! Nó sẽ hoảng loạn! Anh không biết nó đã từng s/ợ đến mức nào.”
“Tôi cũng không biết vì sáu năm qua cô ngăn tôi mọi cách.” Hạnh xen vào: “Hai người có thể thống nhất lịch thăm gặp với sự hỗ trợ của tôi hoặc nhân viên xã hội, nhưng tôi cần nhấn mạnh: nếu có bằng chứng cho thấy có người cố tình tác động đến ký ức của bé thì luật pháp sẽ vào cuộc.” Diễm ngồi xuống, ánh mắt nặng nề. Hạnh khẽ nói: “Hãy nghĩ đến Thủy. Con bé không cần một cuộc chiến, nó cần sự thật và cần yêu thương đúng cách.”
Cuộc Hành Trình Tìm Lại Ký Ức
Tr/ên đường về, Thủy ngồi ở ghế sau, im lặng. Tuấn cầm lái, mắt nhìn gương chiếu hậu: “Con có mệt không?” Thủy không trả lời. Một lát sau cô bé hỏi: “Bác sĩ Hạnh nói ‘Cháu bị m//ất trí nhớ’ à?”
“Không hẳn con, chỉ quên một số điều. Nhưng không sao, chúng ta sẽ từ từ nhớ lại.”
“Nếu cháu không muốn nhớ thì sao?”
“Tại sao con lại không muốn?” Thủy im lặng: “Có những điều nếu nhớ ra, cháu s/ợ sẽ phải chọn mà cháu không biết nên chọn ai.” Câu nói ấy khiến Tuấn nghẹn họng: “Con không cần chọn ai cả Thủy. Cha chỉ muốn con biết cha không bỏ con.”
Tối đó, Tuấn ngồi trước bàn làm việc, viết một lá thư tay đầu tiên. Anh gấp cẩn thận, bỏ vào phong bì cùng với viên kẹo dâu nhỏ rồi lặng lẽ đến đặt trước cổng nhà Diễm. Tr/ên phong bì chỉ ghi vọn vẹn: “Gửi công chúa nhỏ.”
Sáng hô/m sau, Thủy bước ra cửa, nhìn thấy phong bì, ngập ngừng cúi xuống nhặt. Cô bé nhìn quanh, không thấy ai. Mở ra. Dòng chữ ngắn gọn bên trong: “Con có thể quên cha, nhưng cha vẫn nhớ từng tiếng cười, từng giấc mơ con kể. Nếu con muốn, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu. Cha sẽ luôn ở đây. Cha Tuấn.” Thủy cầm lá thư, mắt rưng rưng. Cô không biết tại sao lòng lại ấm lên, không lý do gì rõ ràng, chỉ là t/im bỗng thấy an toàn.
Sáng hô/m sau, Tuấn quyết định đi tìm lại những người từng biết Thủy khi còn nhỏ. Anh cần xác thực xem ký ức của con gái đã bị b/ó/p méo như thế nào. Càng tiếp xúc với Thủy, anh càng cảm nhận rõ có điều gì đó rất sai lệch trong cách con bé được nuôi dạy những năm qua.
Anh đạp xe đến trường mẫu giáo cũ nơi Thủy từng học những năm đầu đời. Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng không gian vẫn quen thuộc: sân trường nhỏ với hàng cây cam bên cổng và ở bức tường được sơn hình mèo ngộ nghĩnh. Bên trong văn phòng hiệu trưởng, cô giáo qu/ỳnh, người từng dạy Thủy lớp mẫu giáo lớn, ngẩng lên khi thấy anh: “Tuấn? Vâng, là tôi đây. Tôi rất tiếc về chuyện của Phương.”
Tuấn gật đầu, mắt anh dường như mờ đi: “Tôi đến đây vì cần hỏi cô vài chuyện về Thủy.” Cô qu/ỳnh mời anh ngồi xuống, rót cho anh cốc nước, giọng cô chậm lại: “Con bé từng là học sinh tôi rất quý. Lúc nào cũng nhắc về bố. Hễ có ai hỏi ‘ai đón con hô/m nay?’ là nó reo lên ‘Cha của con!’.” Tuấn nắm chặt tay: “Đó là trước khi tôi đi Hàn Quốc, phải.”
“Tôi nhớ. Sau đó chị Diễm, em vợ anh, đến. Đứa bé một hô/m chị ấy nói Thủy nghỉ học vì chuyển sang một trường khác, có phương pháp nhẹ nhàng hơn. Tôi hỏi lý do thì chị ấy chỉ bảo ‘cháu cần yên tĩnh’ rồi cắt đứt liên lạc luôn.”
“Cô có nghe nói gì thêm từ ai không?”
“Có một giáo viên từng gặp Diễm ở siêu thị hỏi thăm Thùy thì bị chị ấy gạt đi, bảo đừng nhắc chuyện cũ nữa. Thái độ rất cứng rắn.” Tuấn cúi đầu, môi mím chặt: “Cảm ơn cô. Những gì cô vừa nói quý giá với tôi lắm.” qu/ỳnh đặt tay lên vai anh: “Nếu anh cần tôi làm chứng bất cứ điều gì, cứ nói. Tôi từng chứng kiến tình cảm cha con giữa hai người. Đó là sự thật, không ai có thể phủ nhận.”
Tr/ên đường về, Tuấn ghé vào quán tạp hóa quen thuộc. Chủ quán là bà Vân, một phụ nữ già ngoài 60, thường hay chuyện trò với Phương khi vợ anh còn sống. “Cậu Tuấn! Ôi trời ơi, là cậu thật đấy à?”
“Cháu chào bà Vân, cháu mới về nước.”
“Mặt cậu hốc hác quá. Lại còn nghe đồn đủ thứ. Bà nghe những gì họ bảo cậu bỏ vợ con, không về khi Phương hấp hối, rằng Diễm phải gồng mình lo đám tang, chăm sóc Thủy như mẹ ruột. Nhưng tôi không tin hết. Cháu đã gửi tiề/n đều đặn mỗi tháng. Cháu làm việc đ/iên cuồng để đủ tiề/n điều trị b/ệnh cho vợ, nhưng họ không bao giờ nói cho cháu biết tình hình thực sự. Tôi biết Phương từng đến đây khóc bảo rằng chị ấy không muốn cậu thấy mình tàn tạ, nhưng tôi chắc chắn chị ấy vẫn yêu cậu.” Tuấn gật đầu, mắt đỏ hoe.
“Bà có thấy gì lạ về Diễm không, trong cách nuôi Thủy?” Vân liếc quanh rồi hạ giọng: “Tôi từng thấy Diễm quát Thủy chỉ vì con bé hỏi ‘cha đâu rồi?’. Có lần tôi cho Thủy một con búp bê, Diễm c/ấm m/ang về, nói là rác rưởi, gợi lại ký ức cũ.”
“Bà chắc chứ?”
“Tôi tận mắt thấy. Sau đó Thủy càng lúc càng ít nói. Lúc trước con bé hoạt bát, chạy tung tăng quanh khu, còn bây giờ thì im như tượng. Bà có thể kể lại chuyện đó với tòa nếu cần không?”
“Tôi sẵn sàng. Tôi không ưa cái kiểu làm mẹ hộ bằng cách tẩy trắng ký ức cũ.” Tuấn nắm chặt tay bà: “Cảm ơn bà thật lòng.”
Chiều hô/m đó, Tuấn về phòng trọ, ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ, bật lại đoạn ghi âm buổi nói chuyện với Hạnh. Giọng bác sĩ vang lên: “Nếu có người cố ý củng cố sự lãng quên thì đó không còn là cơ chế tự nhiên, đó là hành vi điều hướng ký ức.” Từng câu từng chữ đâm sâu vào lòng anh. Anh không còn nghi ngờ nữa. Diễm không chỉ đơn thuần là người chăm sóc Thủy, cô ta đã làm nhiều hơn thế, đã tác động có chủ đích đến cách con gái anh nghĩ về chính cha ruột của mình.
Tối muộn, Tuấn ra ngoài, tay cầm phong bì mới. Anh đứng cách nhà Diễm vài mét, đợi đến khi đèn trong phòng Thủy tắt hẳn mới lặng lẽ đặt lá thư xuống bậc cửa. “Con gái à, hô/m nay cha đã gặp cô giáo cũ của con, cô qu/ỳnh. Cô vẫn nhớ rõ nụ cười của con khi nói về cha. Con từng vẽ hình cha trong sách vẽ và nói ‘cha là siêu anh hùng có mũi to’. Cha không buồn đâu, cha còn cười đến chảy nước mắt. Con từng là niềm vui duy nhất giúp cha vượt qua những ngày lạnh giá bên Hàn Quốc. Nếu con thấy nhớ, chỉ cần gõ nhẹ ba lần vào cửa sổ, cha sẽ luôn đợi.”
Sáng hô/m sau, khi Tuấn đi ngang qua, anh thấy cửa sổ phòng Thủy mở hé. Một miếng giấy được dán bên trong, viết nguệch ngoạc bằng bút màu hồng: “Cháu không chắc, nhưng cháu muốn nghe thêm chuyện.” t/im Tuấn như vỡ ra. Anh mím môi cười rồi quay đi thật nhanh để giấu nước mắt.
Buổi chiều, Diễm bất ngờ gọi anh ra quán cà phê nhỏ gần công viên Thống Nhất. Anh đến, ngồi đối diện, ánh mắt kiên định. “Anh đang tìm gặp ai đó đúng không?”
“Tôi tìm lại những gì thuộc về con gái tôi.”
“Và nếu tôi nói tôi đã sai?” Tuấn cau mày. Diễm hít sâu: “Tôi… tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thừa nhận điều này, nhưng đúng, tôi đã cố gắng thay thế anh trong tâm trí Thủy. Không phải vì tôi ghét anh mà vì tôi ghen tỵ. Ghen tỵ vì dù anh không có mặt, con bé vẫn luôn mơ thấy anh, gọi tên anh trong mơ, và tôi thì chẳng thể nào lấp đầy được hình bóng đó. Tôi s/ợ nếu nó nhớ ra, tôi sẽ lại chỉ là dì Diễm mà thôi.”
“Và cô chọn cách xóa tôi khỏi ký ức của nó?”
Diễm nhìn xuống, mắt đỏ hoe: “Tôi không biết mình đã đi xa đến vậy, nhưng giờ tôi bắt đầu s/ợ.”
“Tốt. Vì tôi không còn khoan nhượng nữa. Anh định làm gì?”
“Tôi sẽ xin quyền giám hộ và tôi có nhân chứng, có ghi âm, có cả những lời khai từ người từng chứng kiến. Tôi không cần phải tranh cãi, tòa sẽ quyết định.” Diễm khẽ cười chua chát: “Thủy sẽ hận tôi?”
“Không. Nếu cô dừng lại bây giờ và để con bé được tự do nhớ lại, thì có thể nó sẽ tha thứ. Nhưng nếu cô tiếp tục, cô sẽ m//ất nó mãi mãi.” Diễm ngồi im một lúc lâu rồi lặng lẽ gật đầu: “Một tháng. Tôi cho anh một tháng. Nếu trong thời gian đó con bé nhớ lại, tôi sẽ không cản nữa.”
“Tôi không cần cô cho phép, nhưng tôi cảm ơn vì cô đã nói thật.” Tuấn về nhà, mở laptop, đánh máy đơn xin thay đổi quyền giám hộ tạm thời. Anh biết cuộc chiến phía trước còn dài nhưng lần đầu tiên anh thấy một cánh cửa thật sự đã hé mở.
Hồ sơ xin thay đổi quyền giám hộ tạm thời đã được Tuấn nộp lên Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội. Luật sư của anh, ông Thịnh, một người đàn ông đứng tuổi với vẻ ngoài chỉn chu và giọng nói điềm tĩnh, đã giúp Tuấn hoàn tất mọi thủ tục cần thiết. “Trong vòng ba ngày, tình hình của anh khá đặc biệt. Với các bằng chứng và lời khai mà anh thu thập được, khả năng giành quyền giám hộ tạm thời là hoàn toàn có cơ sở”, Thịnh nói, đặt chiếc bút máy lên mặt bàn.
“Nhưng nếu Thủy không hợp tác thì sao?”
“Điều đó không làm thay đổi sự thật. Trẻ con không thể quyết định hoàn toàn, đặc biệt là trong trường hợp có dấu hiệu bị thao túng tâm lý.” Tuấn gật đầu. Anh biết cuộc chiến này sẽ không chỉ là pháp lý mà còn là trái t/im một đứa trẻ đang bị giằng x/é giữa hai thế giới, và người đặt ra cuộc đối đầu ấy không ai khác hơn chính là Diễm.
Buổi chiều cùng ngày, Tuấn đến nhà Diễm theo lời hẹn. Anh không còn lén lút đứng ngoài cửa nữa. Lần này anh gõ cửa một cách đường hoàng, ánh mắt kiên định. Diễm mở cửa, gương mặt lạnh như băng: “Tôi biết anh sẽ đến.”
“Tốt, chúng ta cần nói chuyện, không vòng vo nữa.” Cả hai bước vào phòng khách. Thủy đang ngồi trong phòng ngủ, cánh cửa khép hờ. Tuấn nhìn thấy bóng dáng con gái mình nghiêng nghiêng qua khe cửa, ánh mắt lấp ló trong bóng tối. Anh không nói gì, nhưng biết rõ đôi tai nhỏ kia đang lắng nghe từng câu chữ.
Diễm ngồi xuống ghế, khoanh tay. Tuấn đứng đối diện, không ngồi: “Tôi đã nộp đơn xin thay đổi quyền giám hộ tạm thời. Trong vòng bảy ngày tới, tòa sẽ triệu tập hai bên và ra phán quyết sơ bộ.”
Diễm khẽ cười lạnh lẽo: “Cuối cùng thì anh cũng quyết định ra tay sau ngần ấy năm bỏ mặc con bé.”
“Tôi không bỏ mặc ai cả! Tôi đi làm để có tiề/n cứu Phương, cô biết rõ điều đó.”
“tiề/n ? tiề/n không thay thế được sự hiện diện! Khi Phương nằm trong viện, một mình tôi nắm tay chị ấy. Khi chị ấy thở hắt ra lần cuối, một mình tôi ô/m lấy Thủy khi nó g/ào khóc. Còn anh? Ở đâu?”
“Ở đâu ư? Tôi ở Hàn Quốc, làm 16 tiếng mỗi ngày! Tôi ngủ trong thùng chứa lạnh, rửa chén thuê, chuyển hàng thuê! Tất cả chỉ để có thể trả viện phí cho Phương!”
Diễm đứng bật dậy, giọng gắt lên: “Vậy tại sao không về?”
“Vì Phương không muốn tôi thấy cô ấy tàn tạ! Vì cô ấy viết thư bảo tôi cứ ở lại, cứ tiếp tục làm việc! Vì cô không cho tôi biết ngày cuối cùng của Phương!” Không khí như đông cứng. Thủy mở nhẹ cửa, chỉ một khe hẹp vừa đủ để thấy cha mẹ đang cãi nhau trong nước mắt. “Sau khi cô ấy m//ất , tôi không còn ai cập nhật tình hình. Tôi viết em/ail, tôi gọi điện, nhưng tất cả đều chìm trong im lặng. Và rồi tôi nhận được thư báo ‘Thủy ổn, đang sống với dì Diễm’, không một lời thêm!”
Diễm chậm rãi ngồi xuống, tay r/un nhẹ: “Tôi đã cố gắng quá nhiều. Tuấn, anh nghĩ dễ dàng sao nuôi một đứa trẻ giữa muôn vàn tổn thương? Mỗi đêm nó mơ thấy mẹ c///hết, giật mình gọi cha rồi khóc ngất. Tôi không thể chịu nổi cái tên anh nữa! Tôi ghét nó! Ghét vì sự im lặng của anh, ghét vì chị tôi yêu anh đến ngu muội.”
“Cô không yêu Thủy thật sự. Nếu tình yêu đó bắt đầu bằng sự chiếm đoạt.”
Diễm nhìn anh, đôi mắt long lanh nước: “Tôi yêu nó hơn cả bản thân. Tôi cho nó mọi thứ, tôi dạy nó hát, tôi nấu cho nó ăn, tôi đưa nó đi bác sĩ. Nó ô/m tôi, khóc vì s/ợ, vì không biết phải làm gì. Không phải là anh, là tôi.”
Tuấn nghẹn giọng: “Tôi không phủ nhận cô đã làm tốt vai trò chăm sóc, nhưng cô không có quyền tước đi ký ức của con bé! Không ai có quyền đó!”
“Tôi không cố ý. Ban đầu tôi chỉ muốn nó nguôi ngoai, nhưng rồi nó bắt đầu hỏi ít dần, rồi quên dần. Và tôi để mặc…”
“Không! Cô không để mặc! Cô củng cố sự quên lãng đó! Cô khiến nó tin rằng tôi là người khiến mẹ nó kh/ổ! Cô khiến nó r/un s/ợ khi nghe tên tôi! Cô đã tẩy não một đứa trẻ!” Diễm bật khóc, lần đầu tiên chiếc vỏ bọc thép của người phụ nữ mạnh mẽ ấy rạn nứt: “Tôi chỉ không muốn m//ất nó! Tôi chỉ s/ợ một ngày anh về, cướp nó đi và tôi lại bị bỏ lại một mình!”
Tuấn lặng đi một lúc lâu rồi chậm rãi: “Cô đã m//ất nó từ lâu rồi Diễm, vì tình yêu chiếm hữu không phải là yêu.” Thủy bước ra khỏi phòng. Gương mặt bé nhỏ hẳn rõ sự bối rối. Con bé bước chậm đến gần, nhìn cả hai người lớn đang đứng đối mặt nhau trong nước mắt: “Cháu không hiểu hết mọi chuyện, nhưng cháu muốn biết sự thật.”
Tuấn qu/ỳ xuống ngang tầm mắt con: “Cha ở đây để nói cho con biết tất cả. Không ép con nhớ gì, không bắt con chọn gì. Chỉ cần con biết cha không bao giờ bỏ con.” Thủy nhìn Diễm rồi nhìn lại Tuấn: “Cháu thấy bối rối. Cháu thương dì, nhưng cháu cũng thấy có cái gì đó bên trong cháu đang cố nói điều gì đó mà cháu không hiểu được.”
“Đó là ký ức thật sự của con, công chúa nhỏ. Khi con sẵn sàng, cha sẽ ở bên, từng chút một.” Diễm nhìn Thủy, môi mím chặt: “Con không cần chọn giữa ai hết. Nếu con muốn ở lại, dì sẽ không ngăn. Nếu con muốn tìm hiểu thêm, dì cũng sẽ không cản.” Thủy gật đầu rồi bất ngờ bước đến ô/m lấy Tuấn. Cái ô/m không trọn vẹn, không tự nhiên, nhưng là một bước tiến mà Tuấn từng nghĩ sẽ không bao giờ có được. Anh vòng tay ô/m lại con, khẽ thì thầm: “Cha ở đây, luôn ở đây.”
Tối hô/m đó, Tuấn đến gặp luật sư Thịnh để bổ sung lời khai và ghi chép buổi đối thoại vừa rồi. Thịnh lắng nghe, gật đầu chậm rãi: “Nếu Diễm đồng ý cho Thủy được gặp riêng anh trong giai đoạn tạm thời, đó là một lợi thế.”
“Nhưng tôi không tin mọi thứ sẽ dễ dàng.”
“Dĩ nhiên không. Nhưng sự thật bắt đầu lộ rõ và quan trọng nhất, Thủy đang dao động. Chỉ cần đủ kiên nhẫn, mọi ký ức thật sẽ quay về.” Tuấn gật đầu, ánh mắt kiên định: “Tôi sẽ không để ai cướp con gái tôi thêm một lần nào nữa.”
Bảy ngày sau buổi nói chuyện căng thẳng tại Nhà Diễm, Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội triệu tập phiên họp sơ bộ để xem x/ét đơn xin quyền giám hộ tạm thời mà Tuấn đã nộp. Trong phòng xử án nhỏ, ánh sáng trắng chiếu qua các cửa kính mờ, tạo cảm giác lạnh lẽo. Tuấn ngồi bên luật sư Thịnh, tay nắm chặt. Đối diện anh là Diễm, gương mặt cứng đờ nhưng không còn vẻ thách thức như trước. Thủy được bố trí ngồi trong phòng riêng, theo dõi qua màn hình, tránh tiếp xúc trực tiếp với cả hai bên.
Thẩm phán là bà Hằng, ngoài 60, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không lạnh lùng. Bà đọc hồ sơ, lần lượt điểm qua các bằng chứng: thư tay, lời khai của cô giáo qu/ỳnh, hàng xóm Vân, báo cáo từ bác sĩ Hạnh. “Với tình hình hiện tại”, bà Hằng nói giọng rõ ràng, “tòa quyết định cho phép ông Tuấn tiếp cận và chăm sóc bé Thủy trong thời gian một tháng dưới sự giám sát ban đầu của nhân viên xã hội, sau đó chuyển dần sang tự do nếu ổn định.”
Diễm nắm chặt quai túi xách, không phản đối. Tuấn thở hắt ra, nhưng anh chưa kịp vui thì nhân viên tòa báo bé Thủy muốn phát biểu. Màn hình bật lên. Thủy ngồi một mình, tay ô/m gấu bông, ánh mắt căng thẳng. Cô bé ngập ngừng nhìn vào camera: “Cháu… cháu không muốn ở với chú.” Trái t/im Tuấn như đông cứng lại. Thủy tiếp tục, giọng r/un: “Mẹ từng nói ‘đừng tin chú’. Mẹ từng khóc vì chú nhiều lần. Cháu không nhớ rõ, nhưng cháu thấy chú làm cháu thấy lo. Cháu không biết vì sao, nhưng cháu s/ợ.” Tuấn cúi đầu. Câu nói như đòn chí mạng giáng thẳng vào t/im anh. Anh từng mong chờ một cái ô/m, một tiếng “cha”, nhưng thứ anh nhận được là sự chối bỏ từ chính đứa con ruột.
Buổi chiều hô/m đó, Tuấn ngồi lặng trong phòng trọ. Ánh nắng cuối ngày hắt qua ô cửa sổ không thể làm ấm nỗi lạnh giá trong lòng anh. Anh bật máy tính, mở đoạn video cũ từ 6 năm trước: “Cha! Cha bế con lên trời đi! Trời ơi, nàng công chúa này nặng quá!” “Cha không được nói con nặng! Cha hư!” Tiếng cười vang lên trong đoạn video. Ngày nào giờ như dao c/ứa vào lòng.
Có tiếng gõ cửa. Tuấn ra mở. Là ông Dũng. Ông chìa cho anh một gói giấy nhỏ: “Tôi thấy Thủy để nó trước cửa nhà tôi, chắc định gửi cho cậu nhưng lại đổi ý.” Tuấn mở ra. Bên trong là một bức vẽ nguệch ngoạc: một người đàn ông đứng xa với dòng chữ nhỏ ở góc giấy: “Nếu cháu nhớ nhầm thì sao?” Anh ô/m tờ giấy vào ngực, nước mắt trào ra.
Ngày đầu tiên được chăm sóc Thủy, Tuấn chuẩn bị kỹ lưỡng: sắp xếp căn hộ nhỏ, mua vài món đồ chơi cũ mà con bé từng thích, nấu món súp bí đỏ mà Phương hay nấu. Cửa mở. Thủy bước vào cùng nhân viên xã hội tên là Thảo, một phụ nữ đứng tuổi với vẻ dịu dàng nhưng nghiêm khắc: “Cháu sẽ ở đây đến 5 giờ chiều. Tôi sẽ ngồi ngoài phòng khách.” Bà nói. Thủy đứng lặng ở cửa. Tuấn cúi xuống: “Chào con. Con muốn uống nước cam hay trà hoa cúc?” Thủy lắc đầu. Cô bé bước chậm vào, ngồi xuống ghế, ánh mắt không nhìn Tuấn.
Anh ngồi cách một khoảng vừa đủ, đưa ra một hộp nhỏ: “Cha có một món quà, không ép con mở, nhưng cha nghĩ nó từng là bạn thân của con.” Thủy mở hộp. Bên trong là chú gấu vải nhỏ, tay bị sứt một bên. Cô bé khựng lại: “Gấu Misa? Ừ, con từng ngủ ô/m nó suốt 3 năm. Mỗi lần đi đâu con đều nói ‘Cha ơi, Misa đi cùng’.” Thủy ô/m gấu vào ngực, không nói, nhưng đôi mắt ươn ướt. Tuấn không tiến thêm. Anh lấy ra một cuốn sách truyện cổ tích: “Ngày xưa con hay bắt cha đọc. Quyển này đến ba lần mỗi tối. Trang nào rách con còn đổ lỗi cho mèo.” Thủy bất giác cười nhẹ rồi chợt khựng lại như s/ợ bản thân vừa phản bội ai đó. “Nhưng mẹ cháu bảo chú đã bỏ mẹ cháu.”
Tuấn ngồi thẳng dậy, giọng chậm rãi: “Cha không bỏ mẹ. Cha đi để cứu mẹ. Cha gửi từng đồng lương, từng đêm không ngủ chỉ để đủ tiề/n mẹ con biết. Nhưng dì Diễm lại chọn nói với con điều ngược lại. Dì không bao giờ nói dối cháu. Có lẽ dì nghĩ vậy là tốt cho con, nhưng con xứng đáng biết sự thật.” Thủy nhìn xuống, im lặng. Buổi chiều kết thúc trong lặng lẽ. Thủy không nói lời nào khi rời đi. Tuấn chỉ đứng đó nhìn theo chiếc xe rời khỏi. Anh biết đây sẽ không phải là một tháng dễ dàng.
Những ngày sau đó, Tuấn kiên trì. Mỗi ngày anh đều viết thư tay, vẽ tranh, ghi âm những câu chuyện cổ tích bằng giọng của mình để Thủy nghe. Có ngày con bé đến chỉ im lặng, có ngày nó trả lời một hai câu. Có ngày nó bật khóc khi nghe bài hát ru con trong nôi – bài hát mẹ từng ru. Một lần Thủy hỏi: “Nếu mẹ không bảo cháu tránh xa chú thì tại sao cháu lại thấy lo s/ợ?” Tuấn đáp: “Vì người ta có thể khiến một đứa trẻ tin vào nỗi s/ợ nếu họ lặp lại nó đủ nhiều lần, nhưng con không có lỗi. Cha mới là người có lỗi vì không trở về sớm hơn.” Thủy cúi đầu: “Cháu từng thấy một giấc mơ, có người bế cháu gọi là công chúa nhỏ. Cháu thấy rất ấm, nhưng khi cháu kể với dì, dì mắng cháu.”
“Giấc mơ đó là thật. Con từng gọi cha như thế.” Thủy im lặng. Lần đầu tiên, cô bé không tránh ánh mắt của Tuấn.
Một hô/m, bà Thảo, nhân viên giám sát, ngồi lại nói chuyện riêng với Tuấn: “Tôi thấy tiến triển tích cực. Bé Thủy không còn co rúm như lúc đầu, nhưng vẫn có sự giằng x/é nội tâm rất rõ.”
“Tôi có thể làm gì thêm?”
“Tiếp tục như vậy. Không ép buộc, cứ để tình cảm dẫn đường.”
Buổi tối, Tuấn ra công viên, nơi đó từng là nơi hai cha con anh chụp bức ảnh đầu tiên với chiếc bong bóng hình trái t/im. Anh đứng nhìn chiếc ghế đá rồi thở dài. Một bàn tay nhỏ đặt lên tay anh. Tuấn quay lại, là Thủy: “Dì cho cháu đi một lát một mình. Dì đứng ở bên kia đường. Cháu muốn nói chuyện mà không ai nghe.” Tuấn qu/ỳ xuống. Thủy thở dài: “Cháu không biết điều gì là đúng, nhưng cháu muốn thử tin lại lần nữa.” Tuấn ô/m con gái vào lòng, không nói lời nào. Gió thổi nhẹ tr/ên bầu trời. Một chiếc bong bóng bay lên, chậm rãi chạm vào ánh chiều tắt nắng.
Tuần cuối cùng trước buổi x/ét xử, Tuấn đưa Thủy đến những nơi thân quen: hiệu sách cũ nơi anh từng mua truyện tranh cho con, quán bánh bông lan nơi Phương từng làm thêm, và cuối cùng là bức tường gạch cạnh nhà nơi Thủy từng vẽ nguệch ngoạc hình ba người cầm tay nhau. Thủy dừng lại nhìn vết vẽ mờ nhòe ấy thật lâu: “Cháu đã vẽ cái này?”
“Ừ, mẹ từng chụp lại treo ở đầu giường.”
Thủy lấy tay chạm lên nét vẽ nhòe: “Cháu thấy một chút gì đó rất ấm.”
Tuấn đặt tay lên vai con: “Vậy là đủ. Con không cần nhớ hết, chỉ cần tin vào cảm giác đó.” Thủy quay lại nhìn anh. Gương mặt con bé vẫn non nớt, nhưng ánh mắt đã dịu lại: “Chú Tuấn, ừm… nếu cháu gọi chú là ‘cha’ thì có sao không?” Tuấn nghẹn lại, anh không trả lời, chỉ ô/m chặt lấy con mặc cho nước mắt chảy dài tr/ên gò má.
Xa xa, Diễm đứng lặng trong bóng nắng chiều, tay bấu nhẹ vạt áo. Bà Thảo tiến lại gần, khẽ nói: “Tôi từng là người giám hộ cho nhiều đứa trẻ, nhưng Thủy là một trường hợp hiếm hoi vì con bé đủ mạnh mẽ để bước qua một mê cung cảm xúc quá phức tạp.” Diễm không quay lại: “Tôi đã sai quá lâu, nhưng bà đã dừng đúng lúc. Đó cũng là một cách yêu thương.” Diễm gật đầu rồi quay lưng đi, bóng dáng nhỏ dần trong ánh chiều đang tắt.
Ngày m/ai, tòa sẽ đưa ra quyết định cuối cùng. Nhưng đối với Tuấn, chỉ một cái ô/m, một tiếng gọi “cha” lắp bắp, một tia sáng nơi đáy mắt con gái cũng đã đủ để anh biết anh chưa từng m//ất Thủy. Chỉ là con bé đã bị dẫn lạc và giờ nó đang dần tìm được đường về.
Trở về từ ngọn đồi, Thủy không nói gì, nhưng ngay đêm đó con bé nhắn tin qua máy tính bảng mà Tuấn đã tặng: “Cháu muốn nghe mẹ hát lại ‘Bảy Kiếp m/ai’, chú bật lại được không?” Tuấn không trả lời ngay. Anh r/un tay mở lại bản ghi âm cũ của Phương rồi gửi kèm dòng chữ: “Ngủ ngon, công chúa nhỏ.”
Đêm ấy, anh ngồi trước bàn làm việc đến tận khuya, lục tung hộp kỷ niệm mà anh từng giữ suốt sáu năm bên Hàn Quốc. Trong đó là đủ mọi thứ kỳ lạ: một chiếc nơ tóc sứt mép, ảnh chụp hai cha con khi Thủy mặc đồ Elsa trong lễ hội hóa trang, chiếc răng sữa đầu tiên của con được cất trong túi vải nhỏ, và đặc biệt một đoạn ghi âm ngắn trong điện thoại cũ lúc Thùy tập nói câu “cha” đầu tiên.
Sáng hô/m sau, Tuấn chuẩn bị mọi thứ, đặt tất cả trong một chiếc hộp nhỏ có dòng chữ: “Nếu con sẵn sàng nhớ.” Khi Thủy đến, con bé có vẻ im lặng hơn mọi hô/m nhưng ánh mắt không còn cảnh giác, ngược lại nó nhìn quanh căn hộ như đang tìm thứ gì đó từng thuộc về mình. Tuấn mỉm cười: “Hô/m nay cha có một bất ngờ cho con.” Thủy nhìn anh: “Gì vậy?” Tuấn mở hộp. “Đầu tiên là chiếc nơ tóc màu hồng con từng dùng nó năm ba tuổi, lần đầu đi học con bắt mẹ thắt nơ hai bên nhưng mẹ buộc lệch, cha sửa lại con khóc đòi buộc lệch lại.” Thủy cầm nơ lên, nhíu mày: “Cháu thấy quen.”
Tiếp theo, Tuấn lấy ra bức ảnh in mờ vì thời gian. Trong ảnh, Tuấn cõng Thủy tr/ên lưng, cả hai cười toe toét trước công viên nước. “Mẹ con chụp tấm này. Con đòi cõng từ sáng đến trưa, còn dọa nếu cha mỏi sẽ bắt mẹ về làm cha.” Thủy bật cười: “Nghe như cháu!” “Vì là con đó.” Anh đặt tay lên hộp, lấy ra chiếc máy ghi âm nhỏ. Một giọng nói non nớt vang lên: “Cha! Cha ơi, con té! Huhu, bế con!”
Thủy như bị sét đánh. Đôi mắt mở to, miệng mấp máy: “Đó là cháu?” “Ừ, con hai tuổi rưỡi, té khi học đi xe cân bằng. Còn khóc gọi cha như thể trời sập. Cha bế con cả chiều, còn mẹ thì cười bảo hai cha con kịch sĩ chính hiệu.” Thủy ô/m mặt, những tiếng nấc vỡ òa: “Cháu không nhớ nhưng cháu cảm thấy trái t/im đ/au mà cũng ấm. Cháu không hiểu được.”
Tuấn qu/ỳ xuống trước con gái, đưa tay lau nước mắt: “Con không cần hiểu hết, con chỉ cần cảm nhận.” Thủy gật đầu rồi bất ngờ ô/m lấy cổ Tuấn: “Con không chắc gọi ‘cha’ có đúng không, nhưng con muốn tin.” Tuấn nắm chặt con gái vào lòng, mắt ướt nhòe: “Gọi cha bao nhiêu lần cũng chưa đủ. Cha đã đợi con suốt sáu năm để nghe lại một lần thôi.”
Ngày hô/m sau, Tuấn đưa Thủy đến thăm lại nghĩa trang nơi Phương yên nghỉ. Ngôi mộ nhỏ đơn sơ, hoa vẫn còn tươi vì Diễm vẫn thường lui tới. Thủy đứng trước bia mộ rất lâu, tay nắm chặt tay Tuấn: “Cháu nhớ mẹ, nhưng cháu lại không thể nhớ ra cái ô/m của mẹ, giống như ai đó tắt đèn trong đầu cháu vậy.”
“Ký ức không m//ất đi, chỉ là đóng cửa, nhưng trái t/im thì luôn nhớ.” Thủy khẽ qu/ỳ xuống, đặt lên mộ một mảnh giấy: “Mẹ ơi, nếu con đã từng yêu cha, mẹ đừng giận con vì con vẫn yêu mẹ.”
Tối hô/m đó, Diễm bất ngờ đến nhà Tuấn. Cô không báo trước, không hẹn. Khi Tuấn mở cửa, Diễm đứng lặng, tay cầm chiếc vòng cổ cũ: “Thủy từng đeo cái này từ nhỏ, anh nhớ không?” Tuấn gật đầu, nhận lấy: “Là quà sinh nhật con bé bốn tuổi. Phương chọn. Tôi thì phản đối vì s/ợ đứt. Cuối cùng con bé đeo ba năm liền.”
Diễm bước vào nhà, nhìn thấy Thủy đang ngồi vẽ tranh ở góc phòng. Cô gái nhỏ ngẩng đầu. Diễm bước lại gần, ngồi xuống sàn đối diện Thủy. Ánh mắt hai người gặp nhau đầy nghẹn ngào. “Con tha lỗi cho dì không?” Thủy cầm bức tranh lên, trong đó có hình ba người: một người phụ nữ tóc búi chắc chắn là Diễm, một người đàn ông cười lớn Tuấn và một cô gái nhỏ đứng giữa. “Dì từng là mái nhà của cháu, nhưng bây giờ cháu cần nhớ mái nhà đầu tiên.”
Diễm rơi nước mắt: “Dì sai rồi Thủy! Dì đã cố làm con quên cha con vì dì s/ợ bị bỏ lại. Dì ích kỷ. Dì ghen với Phương, ghen vì chị ấy có được tình cảm của con, thứ mà dì cố dành cả đời để có.” Thủy khẽ đặt tay lên tay Diễm: “Dì không m//ất cháu đâu, chỉ là cháu sẽ không để ai thay thế được mẹ và cả cha.”
Tuấn đứng đó nhìn hai người phụ nữ ô/m nhau, nước mắt chảy dài tr/ên gương mặt anh. Cuối cùng anh tiến lại, ngồi xuống bên cạnh Diễm: “Cảm ơn vì đã không bỏ rơi con bé, nhưng cũng cảm ơn vì cuối cùng đã dừng lại.” Diễm ngước lên, đôi mắt đỏ hoe: “Tôi sẽ ra đi để không làm vướng con bé. Nhưng nếu một ngày nó cần tôi, tôi vẫn là dì Diễm.” Thủy ô/m chặt Diễm. Tuấn không nói, chỉ đặt tay lên vai em vợ cũ, khẽ gật đầu.
Một tuần sau đó, Tuấn nhận được thư triệu tập phiên điều trần cuối cùng. Trong khi chuẩn bị tài liệu, anh bất ngờ nhận được một chiếc phong bì dày từ Diễm. Bên trong là một bản tự nguyện truyền giao quyền giám hộ toàn phần kèm theo một bức thư tay: “Tuấn, tôi không chờ tòa phán quyết nữa. Thủy đã chọn và tôi nên buông tay. Hãy chăm sóc con bé bằng trái t/im mà tôi từng ghen tỵ, trái t/im của một người cha thật sự. Diễm.” Tuấn gập thư lại, ngồi xuống ghế, đôi vai r/un lên trong sự giải thoát.
Buổi sáng hô/m x/ét xử, Thủy được đưa đến tòa nhưng lần này cô bé chủ động nắm tay Tuấn. “Con muốn tự nói trước Thẩm Phán.” Thẩm Phán Hằng gật đầu: “Cháu cứ nói Thủy.” Thủy đứng lên, tay hơi r/un nhưng mắt sáng lạ thường: “Cháu đã từng không biết ai là cha cháu, cháu từng s/ợ, nhưng rồi cháu nghe giọng nói, nhìn ảnh, cảm nhận ký ức quay về như nước lũ. Bây giờ cháu nhớ rồi và cháu muốn ở với cha.”
Thẩm Phán nhìn Diễm. Diễm khẽ gật đầu: “Tôi rút đơn phản đối.” Hằng mỉm cười nhẹ nhàng, gõ búa: “Tòa chấp thuận trao quyền giám hộ toàn phần cho ông Tuấn.” Trong giây phút đó, Tuấn quay sang Thủy. Cô bé bật cười, mắt long lanh: “Cha, giờ con nhớ rồi.” Tuấn không nói gì, anh cúi xuống ô/m lấy con gái. Lần đầu tiên trong sáu năm anh được ô/m con mà không còn s/ợ đánh m//ất nó nữa.
Một tháng sau khi tòa chính thức trao quyền giám hộ toàn phần cho Tuấn, cuộc sống giữa hai cha con dần ổn định. Tuấn thuê một căn hộ nhỏ gần tr/ung tâm thành phố, đủ ánh sáng, đủ khoảng trời riêng, nhưng quan trọng nhất đủ ấm để bao phủ một tâm hồn từng tr//ống rỗng như Thủy. Mỗi sáng, Tuấn dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, đặt một bông hoa nhỏ lên khay rồi gõ cửa phòng Thủy: “Công chúa nhỏ đã đến giờ ăn cơm rồi đấy!” Thủy bật cười sau cánh cửa: “Cha ơi, hô/m nay con muốn cơm rang cơ.” “Ồ, nàng công chúa đổi thực đơn à? Vậy thì đầu bếp Tuấn xin tuân lệnh!” Đó là những mẩu đối thoại mà cách đây hai tháng Tuấn từng nghĩ sẽ không bao giờ được nghe lại. Mỗi lần Thủy gọi “cha” là mỗi lần lòng anh trào dâng một cảm xúc khó tả, vừa hạnh phúc vừa đ/au đớn cho những năm tháng đã đánh m//ất .
Chiều thứ bảy, Tuấn dẫn Thủy đến công viên cũ, nơi từng là điểm hẹn của hai cha con trước kia. Lần này Thủy không nép sau lưng anh như lúc đầu, cô bé chạy tung tăng tr/ên lối đi lát gạch, tay cầm chú gấu Misa từng được Tuấn giữ suốt bao năm. “Cha ơi, con nhớ ra rồi! Con từng bị té ở chỗ kia!”, Thủy chỉ tay vào một góc có chiếc cầu nhỏ. Tuấn mỉm cười: “Đúng rồi, con té vì đuổi theo con mèo hoang. Con khóc ầm cả công viên. Mẹ bảo con là kịch sĩ nhí, và con bảo mẹ là bà đạo diễn chảnh.” Hai cha con cùng cười. Tiếng cười vang lên trong buổi chiều vàng khiến mấy người đi ngang cũng phải ngoái nhìn.
Tuấn ngồi xuống ghế đá, kéo từ trong túi ra một cuốn sổ nhỏ bọc vải màu xanh: “Con biết đây là gì không?” Thủy lắc đầu. “Nhật ký cha viết cho con trong sáu năm qua. Mỗi tháng cha đều viết một lá thư nhưng không gửi đi. Cha s/ợ nếu gửi con sẽ chẳng bao giờ đọc. Bây giờ nếu con muốn, cha sẽ đưa con đọc dần.” Thủy đón cuốn sổ, ô/m chặt vào ngực: “Con sẽ đọc từng chữ một, vì không có chữ nào là lãng phí.” Tuấn nghẹn ngào, cố giấu giọt nước mắt đang trực trào.
Tối hô/m ấy, trong khi Tuấn đang rửa bát, Thủy chạy ra phòng khách, cầm tr/ên tay một bức thư nhỏ: “Cha, đây là thư của dì Diễm. Dì nhờ con đưa cha.” Tuấn lau tay, đón lấy, mở ra. Nét chữ nghiêng quen thuộc. Từng con chữ như rơi vào t/im anh: “Tuấn, tôi đã rời Hà Nội không phải vì bỏ chạy mà vì tôi hiểu sự hiện diện của tôi lúc này chỉ là cái bóng quá khứ. Thủy không cần tôi nữa và tôi chấp nhận điều đó. Tôi từng tin mình là người thay thế nhưng thật ra tôi chỉ là người giữ chỗ. Hãy để con bé được là chính nó, không cần gồng mình để yêu ai đó theo cách bị ép buộc. Và nếu một ngày tôi đủ can đảm, tôi sẽ quay lại, nhưng không phải để giành mà để x/in l/ỗi. Diễm.” Tuấn gấp thư lại, không nói gì. Thủy nhìn cha: “Con không ghét dì. Dì từng ô/m con khi con sốt, dạy con hát, dỗ con ngủ. Nhưng con đã không hiểu mình là ai khi không có cha.” Tuấn ô/m lấy con gái, thì thầm: “Tình yêu thật sự không bao giờ giam giữ, chỉ dẫn đường, và giờ con đã tìm thấy đường về rồi.”
Cuối tuần sau, Tuấn dẫn Thủy đến thăm nhà cũ, nơi từng là tổ ấm nhỏ ba người. Dù căn nhà đã đổi chủ nhưng Tuấn xin phép được vào nhìn lại một lần. Người chủ mới, một cặp vợ chồng lớn tuổi tử tế, đồng ý. Khi bước vào phòng khách, Thủy lặng người. Dưới lớp sơn mới, cô bé vẫn nhận ra một vệt mực loang cũ nơi tưởng tượng mình từng vẽ hình trái t/im và viết “cha mẹ Thủy”. “Con làm cái này hồi bốn tuổi bằng bút lông tím”, Tuấn bật cười. “Và con từng đổ lỗi cho mèo.” Thủy ô/m lấy cha: “Căn nhà này không còn là nhà nữa, nhưng con vẫn nhớ rõ cảm giác có cha mẹ bên cạnh.” Và Tuấn mỉm cười, không còn là nụ cười của hy vọng mà là nụ cười của một người cha cuối cùng đã được làm cha.