Vợ Mất 10 Năm, Đạι Tá GҺé TҺăm NҺà Mẹ Vợ… Ngườι Ngồι Troпg Sȃп KҺιếп Ôпg Lặпg Ngườι
Chiếc xe quân đội dừng lại ở đầu con đường đất nhỏ dẫn vào làng. Đại tá Nguyễn Minh Quân ngồi yên trong xe một lúc lâu, tay siết chặt thành ghế, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con đường quen thuộc. Mười năm. Với người khác, mười năm có thể chữa lành nhiều vết thương. Còn với ông, nó chỉ như một vết dao cứa sâu, chưa từng khép miệng.
Ông chậm rãi mở cửa xe, bước xuống. Đôi giày quân đội chạm vào mặt đất khô cằn, tiếng bước chân nặng trĩu. Con đường đất vẫn cũ kỹ như ngày nào, hai hàng tre nghiêng nghiêng trong gió chiều, những ngôi nhà mái ngói thấp thoáng sau hàng rào. Mùi rơm rạ, mùi đất quê ùa về, khiến ông khựng lại một giây.
Có người nhận ra ông, đứng sững giữa đường: “Ủa… có phải anh Quân không?” Ông khẽ gật đầu, không dừng lại. Mỗi bước chân như mang theo cả một trời ký ức.
Trước mặt là ngôi nhà cũ của vợ ông – Lan. Cánh cổng gỗ cũ kỹ kêu cọt kẹt khi ông đẩy vào. Ông bước vào sân và khựng lại ngay lập tức, tim đập mạnh như muốn vỡ tung.
Trong sân, một người phụ nữ đang ngồi quay lưng về phía ông. Mái tóc dài buộc gọn sau gáy, dáng ngồi nhẹ nhàng, quen thuộc đến nao lòng. Chỉ một cử chỉ vuốt tóc nhẹ nhàng thôi, ông đã chết lặng. Cử chỉ ấy ông đã thấy hàng trăm lần trên người vợ mình.
“Lan…” Tiếng gọi khẽ bật ra khỏi cổ họng ông, run rẩy, gần như không thành tiếng.
Người phụ nữ khẽ quay đầu. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Đại tá Quân tái mặt, toàn thân như bị đóng băng. Không phải Lan. Đó là một người phụ nữ đã lớn tuổi, mái tóc điểm bạc, khuôn mặt gầy gò khắc khổ. Nhưng đôi mắt… đôi mắt ấy giống Lan đến mức ông không thể rời nhìn. Cùng một ánh nhìn dịu dàng xen lẫn buồn man mác, cùng một cách nghiêng đầu rất nhẹ khi lắng nghe.
Người phụ nữ ngạc nhiên: “Cậu tìm ai ạ?”
Đại tá Quân cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng giọng ông vẫn khàn đặc: “Cháu… cháu là Quân.”
Bà nhìn ông chăm chú, rồi đôi mắt bà mở to, run lên: “Quân… chồng con Lan?”
Ông gật đầu, cổ họng nghẹn lại. Bà đứng bật dậy, giọng run run đầy xúc động: “Trời ơi… cậu Quân thật sao? Mười năm rồi…”
Từ trong nhà, một giọng già yếu vang lên: “Ai đó con?”
Mẹ vợ ông chậm rãi bước ra hiên. Mười năm đã khiến bà già đi trông thấy: lưng còng hẳn, tóc bạc trắng, bước chân loạng choạng. Bà nheo mắt nhìn ông, rồi run rẩy đưa tay che miệng: “Quân… con là Quân thật sao?”
Ông cúi đầu thật sâu, giọng nghẹn ngào: “Con về thăm mẹ.”
Mẹ vợ ông bật khóc, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo. Bà lao tới, nắm chặt tay ông như sợ ông lại biến mất: “Mười năm… mười năm con mới về. Mẹ tưởng con quên mẹ rồi…”
Ông im lặng để bà ôm, nỗi day dứt dâng trào trong lòng. Sau khi Lan mất trong tai nạn xe khách, ông gần như lao đầu vào công việc, chạy trốn mọi thứ. Chạy trốn ký ức, chạy trốn ánh mắt đau đớn của mẹ vợ – người đã mất đứa con gái duy nhất. Ông sợ rằng nếu quay về, ông sẽ không chịu nổi nỗi đau ấy.
Bà lau nước mắt, quay sang người phụ nữ lúc nãy: “Chị Hạnh, rót nước cho cậu Quân đi con.”
Đại tá Quân nhìn theo người phụ nữ bước vào nhà. Dáng đi, cử chỉ vuốt tóc… sao lại quen thuộc đến nao lòng?
Ông ngồi xuống ghế gỗ dưới hiên. Mẹ vợ ông nắm tay ông, giọng nghẹn ngào: “Con giờ đã lên đại tá rồi à?” Ông khẽ gật đầu. Bà mỉm cười tự hào xen lẫn buồn bã: “Nếu Lan còn sống, chắc nó mừng lắm… con trai nó giỏi thế này.”
Ông cúi đầu, cổ họng nghẹn cứng. Đúng lúc ấy,…………………………………………………..
từ ngoài cổng vang lên tiếng trẻ con trong trẻo: “Bà ơi, cháu về rồi ạ!”
Một cậu bé khoảng chín tuổi chạy vào sân, cặp sách đung đưa sau lưng. Gương mặt sáng sủa, đôi mắt đen láy long lanh. Cậu bé khựng lại khi thấy người lạ, rồi lễ phép cúi đầu: “Cháu chào bác ạ.”
Đại tá Quân khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt ông không thể rời khỏi cậu bé. Gương mặt ấy… sống mũi, đôi mắt, thậm chí cả nụ cười… có điều gì đó rất quen thuộc, khiến tim ông thắt lại.
Cậu bé quay sang người phụ nữ: “Mẹ ơi, hôm nay con được điểm mười ạ!”
Đại tá Quân cứng người. “Mẹ?” Ông quay phắt sang Hạnh, tim đập dồn dập.
Hạnh khẽ xoa đầu cậu bé, giọng nhẹ nhàng: “Giỏi lắm con.”
Mẹ vợ ông khẽ nói, giọng run run: “Nó ngoan lắm… sống với mẹ từ nhỏ.”
Đại tá Quân cảm thấy toàn thân lạnh toát. Ông nhìn cậu bé, giọng khàn đặc: “Cháu… tên gì vậy con?”
Cậu bé cười tươi rói: “Cháu tên Minh ạ. Nguyễn Minh.”
Ông chết lặng. Nguyễn Minh – chính là cái tên ông và Lan từng thì thầm bàn bạc nếu có con trai.
Ông quay sang mẹ vợ, giọng run rẩy: “Mẹ… chuyện này là sao ạ?”
Mẹ vợ ông khẽ kéo cậu bé lại gần, nước mắt lăn dài trên má: “Quân, có một chuyện mẹ giấu con suốt mười năm nay…”
Ông đứng sững, toàn thân lạnh buốt.
Mẹ vợ ông nghẹn ngào, giọng vỡ òa: “Khi Lan gặp tai nạn… Lan đang mang thai được năm tháng. Bác sĩ đã cứu được đứa bé. Mẹ sợ con đau lòng, sợ con không chịu nổi nên mẹ giấu. Hạnh đã nhận nuôi nó suốt mười năm qua…”
Đại tá Quân như bị sét đánh ngang tai. Ông lùi lại một bước, mắt mở to nhìn cậu bé. “Con… con của Lan?”
Cậu bé ngơ ngác nhìn mọi người. Mẹ vợ ông gật đầu, nước mắt rơi không ngừng: “Nó là con của con và Lan.”
Thế giới trước mắt ông như sụp đổ. Mười năm. Ông đã bỏ lỡ mười năm đầu đời của chính con trai mình.
Ông quỳ xuống trước mặt cậu bé, giọng run rẩy đến mức gần như không thành lời: “Minh… bố đây. Bố xin lỗi… bố xin lỗi vì về muộn quá…”
Cậu bé mở to mắt, nhìn ông chăm chú. Một lúc sau, đôi mắt cậu đỏ hoe: “Bố… thật sao? Con chờ bố lâu lắm rồi…”
Cậu bé lao vào ôm chặt lấy ông. Đại tá Quân siết chặt con trai vào lòng, nước mắt ông rơi lã chã xuống mái tóc cậu. “Bố xin lỗi… bố xin lỗi con nhiều lắm…”
Mẹ vợ ông và Hạnh đứng bên cạnh, cả ba người đều khóc. Sau mười năm dài đằng đẵng, ngôi nhà nhỏ cuối cùng cũng vang lên tiếng cười trẻ thơ trở lại.
Buổi tối hôm đó, bữa cơm gia đình đơn giản nhưng ấm áp lạ thường. Minh ngồi cạnh ông, kể chuyện ở trường với giọng hào hứng, ánh mắt sáng long lanh. Đại tá Quân nhìn con trai, lòng dâng trào một nỗi xúc động không thể diễn tả. Ông đã mất mười năm, nhưng từ nay ông sẽ không bỏ lỡ thêm một ngày nào nữa.
Khi Minh ngủ say bên ông, Đại tá Quân khẽ vuốt tóc con, thì thầm trong đêm khuya: “Lan… anh đã tìm thấy con của chúng ta rồi.”
Gió đêm nhẹ thổi qua hàng hoa giấy ngoài sân, như mang theo một lời chúc phúc lặng lẽ từ nơi xa xôi.