Ở cái tuổi mà bạn bè xung quanh đã có con lớn học cấp hai, có người còn sắp lên chức bà ngoại, thì tôi vẫn lẻ loi một mình. Người ta không nói thẳng, nhưng ánh mắt, những câu hỏi xã giao, và đặc biệt là giọng điệu của mẹ tôi… tất cả đều khiến tôi hiểu rõ một điều: tôi đã “quá lứa”.
Mẹ tôi không phải người xấu. Bà chỉ là một người phụ nữ cả đời sống theo chuẩn mực cũ. Với bà, phụ nữ phải lấy chồng, sinh con, có gia đình thì mới gọi là trọn vẹn. Còn tôi, tôi đã từng yêu, từng đổ vỡ, từng có những năm tháng cố gắng hàn gắn chính mình sau một cuộc tình mà tôi đã dốc hết tuổi trẻ.
Nhưng những điều đó, mẹ không hiểu. Hoặc có hiểu, nhưng bà không chấp nhận.
“Con không thể sống một mình cả đời được đâu.”
“Người ta nhìn vào, người ta cười cho.”
“Chết rồi ai lo cho con?”
Những câu nói đó lặp đi lặp lại, ngày này qua tháng khác, khiến tôi dần mệt mỏi. Không phải vì tôi không muốn lấy chồng. Mà là vì tôi không muốn lấy đại.
Nhưng rồi… tôi đã làm đúng điều mà trước đây tôi từng khinh thường: lấy đại.
—
Tôi gặp anh trong một buổi xem mắt do người quen giới thiệu.
Anh tên Nam. Bốn mươi hai tuổi. Ngoại hình sáng sủa, khuôn mặt góc cạnh, phong độ. Chỉ có điều… anh ngồi trên xe lăn.
Tai nạn giao thông cách đây năm năm đã khiến anh mất khả năng đi lại.
Tôi nhớ lần đầu nhìn thấy anh, tôi đã hơi sững lại. Không phải vì sợ, mà là vì… tiếc. Một người đàn ông như vậy, nếu không có tai nạn, chắc hẳn rất nhiều phụ nữ sẽ theo đuổi.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là cách anh nói chuyện.
Điềm tĩnh. Lịch thiệp. Không có chút tự ti nào.
Anh có công việc ổn định, làm quản lý cho một công ty công nghệ. Thu nhập tốt. Có nhà riêng. Có xe… dù là xe dành cho người khuyết tật.
Quan trọng hơn, anh không hỏi tôi những câu khó chịu như “sao chị chưa lấy chồng” hay “chị có vấn đề gì không”.
Anh chỉ hỏi:
“Chị có thấy mệt không khi phải nghe những câu hỏi đó?”
Tôi đã cười. Một nụ cười thật lòng, hiếm hoi sau rất nhiều tháng.
—
Chúng tôi gặp nhau thêm vài lần.
Không phải kiểu yêu đương nồng nhiệt. Không có rung động mãnh liệt. Nhưng có sự dễ chịu.
Và rồi, chỉ sau hai tháng, tôi đồng ý cưới.
Không phải vì yêu.
Mà vì… mệt.
Mệt vì bị thúc ép. Mệt vì phải giải thích. Mệt vì cảm giác bị đánh giá mỗi khi bước ra ngoài.
Mẹ tôi nghe tin, mừng đến phát khóc.
“Cuối cùng con cũng chịu nghĩ rồi!”
Bà không hỏi gì nhiều về anh. Chỉ cần biết anh có công việc, có nhà, và… đồng ý cưới tôi.
Còn việc anh ngồi xe lăn… bà im lặng một chút, rồi nói:
“Không sao. Miễn là người tốt.”
Tôi biết, trong lòng bà vẫn có chút không cam tâm. Nhưng bà không nói ra.
Ngày cưới đến nhanh hơn tôi tưởng.
Tôi đứng trước gương, nhìn mình trong chiếc váy cưới trắng.
Bốn mươi tuổi.
Lần đầu làm cô dâu.
Không có cảm giác hồi hộp, chỉ có một chút trống rỗng.
Bạn bè tôi đến dự, người thì chúc mừng, người thì nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
Có người kéo tôi ra một góc, hỏi nhỏ:
“Mày chắc chứ?”
Tôi cười:
“Ừ.”
Một chữ “ừ” nhẹ tênh, nhưng chính tôi cũng không biết mình chắc điều gì.
—
Lễ cưới diễn ra ở một nhà hàng khá sang.
Khách khứa đông đủ. Hai bên gia đình, bạn bè, đồng nghiệp.
Mọi thứ đều ổn… cho đến khi đến phần nghi thức.
Cửa hội trường mở ra.
Tôi bước vào trước, theo nhạc.
Ánh đèn chiếu xuống. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Rồi… anh xuất hiện.
Ngồi trên chiếc xe lăn.
Ban đầu, không khí có chút chững lại. Một vài tiếng xì xào vang lên.
Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho điều đó.
Nhưng điều tôi không ngờ… là hành động tiếp theo của anh.
Khi đến giữa sân khấu, anh ra hiệu dừng lại.
Rồi… anh từ từ đứng dậy.
Cả hội trường ồ lên.
Tôi chết lặng.
Anh… đứng được?
Anh bước từng bước chậm rãi, không cần xe lăn.
Không cần bất kỳ sự hỗ trợ nào.
Tiếng xì xào lập tức biến thành những tiếng thì thầm lớn hơn.
“Ủa… sao đứng được?”
“Giả à?”
“Lừa à?”
Mặt tôi nóng bừng.
Tôi cảm thấy như tất cả mọi ánh mắt đều đang nhìn mình… như một kẻ ngu ngốc.
Tôi quay sang anh, giọng run run:
“Anh… là sao?”
Anh không trả lời ngay. Chỉ nhìn tôi, rồi quay xuống phía dưới, cầm micro.
“Xin lỗi mọi người. Và… xin lỗi em.”
Cả hội trường im phăng phắc.
“Tôi không phải người liệt. Tôi có thể đi lại bình thường.”
Một cú sốc.
Không chỉ với tôi, mà với tất cả.
Anh tiếp tục:
“Tôi đã giả vờ ngồi xe lăn suốt hai năm qua.”
Tôi nghe mà đầu óc quay cuồng.
Tại sao?
Tại sao lại làm như vậy?
Anh nhìn tôi, ánh mắt có gì đó… rất khó tả.
“Vì tôi muốn biết… nếu một người đàn ông không hoàn hảo, thì có ai thật lòng ở bên không.”
Một vài tiếng xì xào vang lên, lần này có phần khó chịu.
“Trò gì vậy?”
“Đám cưới mà làm trò?”
Tôi đứng đó, tay siết chặt váy cưới.
“Vậy… anh cưới tôi cũng là một phần của ‘thử nghiệm’ đó sao?”
Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để anh nghe thấy.
Anh im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Ban đầu là vậy.”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
“Nhưng sau đó… tôi muốn cưới em thật.”
Tôi bật cười. Một nụ cười chua chát.
“Thật à?”
“Hay là… anh muốn xem tôi ngu đến mức nào?”
Cả hội trường bắt đầu ồn ào.
Mẹ tôi từ dưới chạy lên, mặt tái mét.
“Chuyện này là sao?”
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ nhìn anh.
Người đàn ông mà tôi đã chọn… không phải vì yêu, mà vì muốn kết thúc sự mệt mỏi.
Hóa ra… anh cũng không khác gì tôi.
Cũng đang chơi một trò chơi.
Chỉ là… tôi thua.
—
“Anh hỏi tôi có mệt không khi bị hỏi chuyện chồng con…”
Tôi nói, giọng bình tĩnh đến lạ.
“Có. Tôi mệt.”
“Nhưng anh biết điều gì còn mệt hơn không?”
Anh nhìn tôi.
“Là bị biến thành một con số trong ‘thử nghiệm’ của người khác.”
Không ai nói gì.
Tôi tháo chiếc nhẫn cưới.
Đặt vào tay anh.
“Anh muốn tìm người thật lòng à?”
“Tôi cũng vậy.”
“Nhưng cách của anh… thật đáng sợ.”
Tôi quay người, bước xuống sân khấu.
Không quay đầu lại.
—
Đám cưới kết thúc trong hỗn loạn.
Người ta bàn tán.
Có người nói tôi đúng.
Có người nói tôi quá đáng.
Có người lại nói… cả hai chúng tôi đều có vấn đề.
Mẹ tôi khóc rất nhiều.
“Con làm vậy… người ta cười chết…”
Tôi chỉ im lặng.
Lần này, tôi không còn thấy mệt vì những lời đó nữa.
—
Một tuần sau, anh tìm đến tôi.
Không có hoa. Không có lời hoa mỹ.
Chỉ có một câu:
“Anh sai rồi.”
Tôi nhìn anh.
Không còn chiếc xe lăn.
Không còn vỏ bọc.
Chỉ là một người đàn ông… có vẻ mệt mỏi.
“Anh không nghĩ mọi chuyện sẽ đi xa đến vậy.”
Tôi cười nhẹ:
“Anh nghĩ nó sẽ đi đến đâu?”
Anh im lặng.
“Tìm được một người chấp nhận anh à?”
“Tìm được một người ‘đủ tốt’ để anh trao cơ hội à?”
Anh cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Rồi nói:
“Anh biết không… tôi cũng không cưới anh vì yêu.”
Anh ngẩng lên.
“Tôi cưới anh vì tôi mệt. Vì tôi muốn mẹ tôi ngừng nói. Vì tôi muốn có một cái kết… cho câu chuyện của mình.”
“Chúng ta… chẳng ai tốt hơn ai.”
Không khí giữa chúng tôi lặng đi.
Một sự thật… không dễ chấp nhận.
—
Anh hỏi tôi:
“Vậy… nếu không có chuyện đó, em có thể yêu anh không?”
Tôi suy nghĩ.
Rất lâu.
Rồi lắc đầu.
“Không.”
Anh cười buồn.
“Anh hiểu rồi.”
Anh quay đi.
Nhưng trước khi rời đi, anh nói một câu:
“Anh sẽ không ngồi xe lăn nữa.”
Tôi không trả lời.
—
Ba tháng sau, tôi nghe nói anh quay lại công ty, xuất hiện bình thường, không còn giả vờ nữa.
Có người chỉ trích.
Có người thông cảm.
Có người… lại thấy tò mò.
Còn tôi… tôi quay lại cuộc sống cũ.
Vẫn một mình.
Nhưng lần này… tôi không thấy thiếu.
—
Mẹ tôi vẫn thỉnh thoảng nhắc chuyện lấy chồng.
Nhưng giọng bà đã khác.
Nhẹ hơn.
Có lẽ… bà cũng hiểu ra điều gì đó.
Hoặc đơn giản là… bà không còn cách nào ép tôi nữa.
—
Tôi không biết câu chuyện của mình đúng hay sai.
Có người sẽ nói tôi quá lạnh lùng.
Có người sẽ nói anh quá bệnh hoạn.
Nhưng nếu phải chọn lại…
Tôi vẫn sẽ bước xuống sân khấu ngày hôm đó.
Vì lần đầu tiên sau rất nhiều năm…
Tôi đã chọn chính mình.
Không phải vì mẹ.
Không phải vì người đời.
Mà vì tôi.