Vợ cũ đến thăm con rồi ngủ lại 1 đêm, tất nhiên là tôi để cô ấy nằm ngoài phòng khách rồi chứ không có chuyện “tình cũ không rủ cũng đến” đâu. Nửa đêm tôi uống nước, nghe thấy âm thanh của vợ, hôm sau tôi chở cô ấy lên luôn ủy ban xã
a năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi đã quen với nhịp sống chỉ có 2 bố con. Sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối ăn cơm cùng bố mẹ. Cuộc sống không dư dả, nhưng đủ bình yên để tôi tin rằng mình có thể đi tiếp như thế, chậm rãi và lặng lẽ. Tôi từng nghĩ, mọi thứ đã khép lại rồi.
Cho đến hôm qua.
Cô ấy đứng trước cổng nhà tôi, dáng người quen thuộc nhưng ánh mắt thì lạ lẫm hơn xưa. Vẫn là gương mặt ấy, chỉ có điều ánh nhìn không còn sắc sảo như ngày trước, mà nhiều hơn một chút dè dặt, một chút mong chờ. Cô ấy nói muốn vào thăm con. Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu.
Con trai tôi nhìn thấy mẹ thì sững lại, sau đó chạy ào đến ôm chặt. Nó cười, cười rất tươi, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không thấy. Tôi đứng bên cạnh, trong lòng có gì đó vừa ấm lên, vừa nhói đau. Có lẽ, 3 năm qua, đứa trẻ thiếu mẹ nhiều hơn tôi vẫn tưởng.
Cô ấy ở lại đến chiều, rồi tối. Bố mẹ tôi hỏi han đủ điều, còn con trai thì quấn lấy mẹ không rời. Tôi định mở lời nhắc cô ấy về, nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại không nói được. Cuối cùng, bố mẹ giữ cô ấy ở lại ăn cơm và ngủ lại với con một đêm. Cô ấy đồng ý rất nhanh, như thể đã chờ sẵn câu nói ấy từ lâu.

Tối hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, tôi thức dậy đi vệ sinh. Đèn phòng ngoài vẫn sáng. Tôi định tắt thì nghe thấy tiếng của vợ khe khẽ… Tôi rón rén bước đến gần để xem đó là âm thanh gì thì tái mặt…
Tôi đứng khựng lại trước cửa phòng khách.
Ánh đèn vàng hắt xuống tấm nệm trải dưới sàn. Vợ cũ tôi đang ngồi bó gối, lưng dựa vào sofa, điện thoại bật loa ngoài. Giọng cô ấy run run, nghẹn lại từng quãng.
– “Em không còn chỗ nào để đi nữa… Họ đuổi em ra khỏi nhà rồi… Em xin anh cho em ở nhờ vài hôm thôi… chỉ vài hôm…”
Ở đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông xa lạ, khô khốc:
– “Cô tự chọn cuộc sống của cô thì tự chịu. Đừng gọi cho tôi nữa.”
Cuộc gọi tắt phụt.
Cô ấy gục mặt xuống hai đầu gối, bờ vai run lên bần bật. Tiếng nức nở bị kìm lại, sợ đánh thức cả nhà.
Tôi đứng chết lặng.
Ba năm trước, chính cô ấy là người đòi ly hôn.
Cũng chính cô ấy bỏ đi không ngoảnh lại, để mặc hai bố con tôi tự xoay xở giữa bộn bề thiếu thốn.
Và giờ, người phụ nữ từng rất kiêu hãnh ấy đang ngồi khóc trong chính căn nhà cũ của mình.
Tôi lặng lẽ quay vào phòng, nằm trằn trọc đến sáng.
SÁNG HÔM SAU
Tôi dậy sớm, nấu sẵn bữa sáng cho con, rồi gọi cô ấy dậy.
Cô ấy ngẩng lên, đôi mắt sưng húp, ngơ ngác nhìn tôi như sợ bị đuổi ra khỏi nhà.
Tôi không quát.
Cũng không trách.
Chỉ nói một câu ngắn gọn:
– “Ăn sáng đi. Lát nữa tôi chở cô lên ủy ban xã.”
Cô ấy tái mặt:
– “Anh… anh định làm gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy:
– “Làm giấy tạm trú cho cô.”
Cô ấy sững người.
Tôi tiếp:
– “Cô ở lại vài ngày cũng được. Nhưng là ở với tư cách mẹ của con tôi, không phải người quay về khi đường cùng.”
– “Tôi không quay lại. Cũng không níu kéo. Nhưng con tôi có quyền được gặp mẹ đàng hoàng, chứ không phải để mẹ nó ngủ co ro ngoài phòng khách như kẻ ăn nhờ.”
Nước mắt cô ấy trào ra.
Không phải vì hối hận với tôi.
Mà vì lần đầu tiên sau 3 năm, có người đối xử với cô ấy bằng sự tử tế không kèm điều kiện.
Ở ỦY BAN XÃ
Cán bộ nhìn hồ sơ, ngước lên hỏi:
– “Hai anh chị tái hợp à?”
Tôi lắc đầu:
– “Không. Chỉ làm giấy tạm trú. Cô ấy về thăm con vài hôm.”
Cô ấy cúi mặt, im lặng.
Ký xong giấy tờ, tôi quay sang nói rõ ràng:
– “Tôi giúp vì con. Không phải vì cô.”
– “Còn việc cô đi tiếp thế nào, sống ra sao, đó là lựa chọn của cô. Tôi không can thiệp.”
Cô ấy gật đầu, môi run run:
– “Em hiểu… Em chỉ xin được ở cạnh con vài hôm…”
KẾT
Buổi tối, tôi thấy con trai ngủ ngon hơn hẳn.
Nó ôm chặt tay mẹ, gương mặt yên bình đến lạ.
Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, nhận ra một điều:
Tha thứ không phải để quay lại với người cũ.
Mà là để mình đủ bình thản bước tiếp, không còn mang theo oán hận.