Trong khi chồng ung dung bay sang châu Âu cùng nh:ân tì:nh, người vợ bất ngờ nhập viện trong tình trạng ng///uy kịch, hai đứa con nhỏ bơ vơ không ai chăm sóc. Khi mẹ chồng từ quê vội vã lên thành phố, chứng kiến cảnh tượng đau lòng ấy, bà lặng người… rồi ngay trong đêm đã làm một việc khiến cả gia đình ch:ấn đ:ộng.
Quyết định của bà không chỉ lật tung b//í mật của con trai mà còn buộc anh ta phải trả cái giá đắt cho sự phản bội của mình.”
Căn phòng bệnh viện VIP vẫn lạnh lẽo, dù nhiệt độ phòng đã được điều chỉnh ở mức dễ chịu nhất. Ánh đèn neon trắng hắt lên gương mặt xanh xao của An, làm nổi bật quầng thâm và đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi. Cô không phải đang nằm viện vì một căn bệnh hi:ể:m ngh:è:o, mà vì sự suy sụp cùng cực của cơ thể sau chuỗi ngày cô đ:ộc chiến đấu với cơn sốt hậu cúm và nỗi thất vọng triền miên.
Tiếng chuông điện thoại réo rắt, phá vỡ sự tĩnh lặng. Là tin nhắn từ Nguyệt Ánh, cô bồ của chồng An – Hưng.
“Chị dâu quý hóa, nghe nói chị nằm viện à? Sao không chịu giữ gìn sức khỏe? Lại còn để con trai cưng của chị bị nhà trường đòi tiền học nữa chứ. Thiệt là… vô dụng.”
An cắn chặt môi, cố gắng điều chỉnh hơi thở. Vô dụng? Trong khi cô lo toan mọi thứ từ miếng ăn giấc ngủ đến hồ sơ hợp đồng của công ty nhỏ hai vợ chồng gây dựng?
“Nguyệt Ánh, cô gửi tin nhắn này để làm gì?” An gõ chữ, giọng cô run lên. “Nếu cô muốn ch:âm ch:ọ:c, thì tôi nghĩ cô đang phí thời gian rồi.”
Vài giây sau, một bức ảnh được gửi tới. Hưng, chồng cô, đang tươi cười rạng rỡ, tay ôm vai Nguyệt Ánh, còn cô bé con riêng của Nguyệt Ánh thì đang đội chiếc mũ len đỏ rực, đứng trước một cây thông Noel khổng lồ lấp lánh tuyết nhân tạo. Địa điểm check-in: Paris, Pháp. Kèm theo là dòng chú thích: “Giáng sinh ở Châu Âu ấm áp ghê! Cảm ơn chồng yêu đã cho mẹ con em chuyến đi tuyệt vời này. Thật may mắn vì anh đã thoát khỏi cái gông cùm cũ.”
M:á:u trong người An như sôi lên. Thoát khỏi gông cùm cũ? Cô là vợ hợp pháp của anh, mẹ của con trai anh, người phụ nữ đã cùng anh trải qua những ngày khốn khó nhất, vậy mà giờ đây, anh lại coi cô là cái gông cùm?
“Hưng đâu?” An nhắn lại, cố nén những giọt nước mắt chực trào.
Nguyệt Ánh trả lời ngay lập tức, lời lẽ s:ắc như d:ao c:ạo: “Anh ấy đang bận mua quà cho bé Na. Chị có muốn nhắn gì thì cứ nhắn với tôi. Đừng làm phi:ền kỳ nghỉ của người đàn ông đang hạnh phúc này. À, tiện thể, chị đừng mong anh ấy về chi trả khoản tiền học cho con đâu nhé. Anh ấy bảo, tiền anh ấy làm ra, anh ấy có quyền quyết định nơi nó được đầu tư xứng đáng hơn.”
An buông điện thoại xuống. Cô đưa tay che mặt. Toàn thân run rẩy, không phải vì bệnh tật, mà vì sự khi:nh mi:ệt và tuyệt vọng. Con trai cô, thằng bé mới bảy tuổi, đang sợ hãi vì cô giáo gọi điện, còn cha nó, người đàn ông cô yêu thương, lại đang tiêu xài hoang phí số tiền đáng lẽ phải là tương lai của con, để nuôi dưỡng hạnh phúc giả tạo bên người đàn bà khác.
Cánh cửa phòng bệnh mở ra. An không thèm ngước nhìn, cho rằng đó là y tá. Nhưng một giọng nói trầm ấm, khắc khổ vang lên, làm cô giật mình:
“An, con… con nằm ở đây mà không nói với mẹ một tiếng.”
Đó là bà Lan, mẹ chồng cô, người phụ nữ quanh năm lam lũ ở quê. Bà đi một chặng đường dài, quần áo còn dính bụi. An cố gắng ngồi dậy, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được nữa, tuôn rơi như mưa.
“Mẹ… con xin lỗi. Con không muốn làm mẹ lo.”
Bà Lan đặt chiếc làn mây xuống sàn, bước tới bên giường, đôi mắt bà đỏ hoe. Bà nhìn gương mặt hốc hác của con dâu, nhìn cánh tay kim truyền cắm s:âu vào d:a th:ịt, rồi nhìn chiếc điện thoại vẫn còn mở tin nhắn mỉ:a m:ai trên bàn. Bà không hỏi, nhưng bà hiểu.
“Mẹ đã nghe con bé hàng xóm nói chuyện với con dâu bà Ba. Con bé lỡ lời nói là thằng Hưng đưa người ta đi du lịch, bỏ mặc con.” Bà Lan vuốt mái tóc An, giọng nói nghẹn lại vì xót xa. “Nó đi chơi bời mà con không có tiền đóng học cho cháu? Trời ơi, cái thằng khốn nạn này!”
An lắc đầu, nước mắt rơi lã chã: “Mẹ ơi, con không trách anh ấy nữa. Con chỉ thấy mình bất lực thôi. Con không làm ra tiền được bằng anh ấy, con cũng không có đủ sức khỏe để chạy theo gánh vác mọi chuyện.”
Bà Lan đứng thẳng dậy, đôi mắt bà ánh lên một sự kiên quyết lạnh lùng.
“An à, con đừng bao giờ tự hạ thấp mình như vậy. Con đã hi sinh cả tuổi thanh xuân cho cái gia đình này, cái công ty này. Nó không quý trọng con, là nó không xứng đáng!”
Bà Lan cầm chiếc điện thoại cũ của mình lên, r:un r:ẩy gõ. Bà nhìn An, hít một hơi sâu.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇