Con gái tôi vừa tròn 18 tuổi, mẹ chồng đã nhận sính lễ của một gia đình giàu có rồi ép con bé nghỉ học lấy người hơn nó 15 tuổi: “Con gái học nhiều cũng vô dụng, 600.000 tệ sính lễ mới là thật!” — chồng còn xé đơn đăng ký đại học của con. Đêm trước lễ đính hôn, con gái biến mất… Trên giường chỉ còn chiếc điện thoại đang phát một đoạn ghi âm có giọng của bà nội… Truyện Đêm

“Con gái học nhiều để làm gì? Sáu trăm nghìn tệ sính lễ mới là thứ cầm được trong tay!”
Mẹ chồng tôi, bà Triệu Quế Lan, đập tờ giấy chuyển khoản xuống bàn ăn, giọng vang khắp căn hộ ở khu Tân Giang, Hàng Châu.
Trên màn hình điện thoại là con số 600.000 tệ.
Con gái tôi, Trần Vũ Đồng, vừa tròn mười tám tuổi được ba ngày, đứng chết lặng bên cửa. Trong tay con bé vẫn ôm tập đề thi tuyển sinh đại học đã làm kín chữ.
“Bà nội… con đã đăng ký Đại học Chiết Giang rồi.”
“Đăng ký thì hủy!”
Bà Triệu lạnh lùng gắp thức ăn.
“Nhà họ Tôn ở Thiệu Hưng có ba công ty vật liệu xây dựng. Tôn Hạo ba mươi ba tuổi, có nhà, có xe, lại chịu bỏ sáu trăm nghìn tệ cưới cháu. Cháu còn muốn gì nữa?”
Vũ Đồng đỏ mắt.
“Anh ta hơn con mười lăm tuổi!”
“Đàn ông lớn tuổi mới biết thương vợ.”
Tôi không nhịn được nữa, giật tờ chuyển khoản khỏi bàn.
“Tiền bà đã nhận thì bà tự trả! Vũ Đồng phải học đại học.”
Mẹ chồng lập tức đứng bật dậy.
“Lâm Uyển Thanh, cô đừng quên cô chỉ là con dâu nhà họ Trần!”
Tôi nhìn sang chồng.
“Trần Kiến Quốc, anh nói đi.”
Anh im lặng rất lâu.
Rồi bất ngờ bước vào phòng con gái.
Vũ Đồng tái mặt chạy theo.
“Bố! Bố làm gì vậy?”
Kiến Quốc kéo ngăn bàn, lấy ra phong bì chuyển phát nhanh của trường. Bên trong là giấy xác nhận hồ sơ đăng ký mà Vũ Đồng đã nâng niu suốt nhiều tháng.
Anh nhìn con bé, rồi…
Xoẹt!
Tờ giấy bị xé đôi.
“Bố!”
Vũ Đồng lao tới, nhưng anh tiếp tục xé.
Xoẹt.
Xoẹt.
Những mảnh giấy trắng rơi xuống sàn.
“Nhà họ Tôn đã đưa tiền.” Anh nói. “Chuyện này không thể đổi nữa.”
Con gái tôi ngồi sụp xuống, nhặt từng mảnh giấy, nước mắt rơi lên dòng chữ mang tên mình.
Tôi tát chồng một cái.
“Anh bán con gái mình à?”
Kiến Quốc nghiến răng.
“Em biết sáu trăm nghìn tệ có thể giải quyết bao nhiêu chuyện của nhà này không?”
“Tôi chỉ biết nó là con anh!”
Mẹ chồng bước tới giật tóc tôi.
“Cô sinh nó ra thì sao? Nó mang họ Trần!”
Vũ Đồng bỗng ngẩng đầu.
Con bé không khóc nữa.
Nó nhìn bà nội rất lâu rồi hỏi:
“Bà đã nhận đủ sáu trăm nghìn chưa?”
Cả phòng im bặt.
Bà Triệu buông tóc tôi, ánh mắt thoáng dao động.
“Chuyện người lớn, cháu đừng hỏi.”
Vũ Đồng cúi xuống nhặt mảnh giấy cuối cùng.
“Con hiểu rồi.”
Tối hôm đó, con bé bình tĩnh đến đáng sợ.
Nó tự tay dọn phòng, gấp đồng phục cấp ba cất vào tủ, thậm chí còn hỏi tôi chiếc sườn xám đỏ bà nội đặt cho lễ đính hôn đã sửa xong chưa.
Tôi ôm con.
“Vũ Đồng, mẹ sẽ đưa con đi. Chúng ta đến Thượng Hải, Bắc Kinh, đâu cũng được.”
Con bé chỉ tựa đầu lên vai tôi.
“Mẹ, nếu một ngày con làm chuyện khiến cả nhà họ Trần mất mặt… mẹ có trách con không?”
Tim tôi chợt thắt lại.
“Con định làm gì?”
Vũ Đồng mỉm cười.
“Không có gì.”
Ngày hôm sau, nhà họ Tôn đưa thêm lễ vật tới.
Hai hộp Mao Đài, trang sức vàng, thuốc bổ và một chiếc vòng phỉ thúy được đặt kín bàn khách.
Tôn Hạo cũng đến.
Người đàn ông ba mươi ba tuổi nhìn Vũ Đồng từ đầu xuống chân rồi cười:
“Sau khi cưới không cần học nữa. Ở nhà sinh con là được.”
Bàn tay Vũ Đồng siết chặt dưới gầm bàn.
“Anh thích con trai?”
Mẹ chồng tôi lập tức quát:
“Ăn nói kiểu gì vậy?”
Tôn Hạo lại cười.
“Nhà tôi ba đời độc đinh.”
Vũ Đồng nhìn bà nội.
Lần này, sắc mặt bà Triệu trắng bệch.
Tôi lập tức nhận ra có gì đó không đúng.
Đêm trước lễ đính hôn, tôi sang phòng con lúc gần mười hai giờ.
Cửa không khóa.
“Vũ Đồng?”
Không ai trả lời.
Cửa sổ mở toang.
Rèm cửa bị gió đêm thổi phần phật.
Chiếc vali nhỏ biến mất.
Thẻ căn cước, hộ khẩu photo, tiền tiết kiệm của con bé… đều không còn.
“Kiến Quốc!”
Cả nhà lập tức náo loạn.
Mẹ chồng vừa nhìn căn phòng trống đã hét lên:
“Bắt nó về! Sáng mai nhà họ Tôn tới rồi!”
Kiến Quốc gọi điện liên tục.
Tắt máy.
WeChat không trả lời.
Bạn học không ai biết Vũ Đồng đi đâu.
Tôi đang run rẩy định báo cảnh sát thì chợt nghe thấy một giọng nói.
“…sáu trăm nghìn…”
Tất cả cùng quay lại.
Trên giường của Vũ Đồng có một chiếc điện thoại cũ.
Màn hình đang sáng.
Một file ghi âm dài 47 phút 18 giây tự động phát.
Và giọng nói phát ra từ đó…
Chính là giọng mẹ chồng tôi.
“Nhà họ Tôn không được biết chuyện năm đó.”
Sắc mặt bà Triệu lập tức biến đổi.
“Đưa điện thoại cho mẹ!”
Bà lao tới.
Tôi nhanh hơn một bước, giật lấy nó.
Trong đoạn ghi âm, một giọng đàn ông lạ vang lên:
“Bà Triệu, nếu cô bé biết vì sao bà nhất định phải gả nó cho Tôn Hạo thì sao?”
“Không thể nào.”
“Nhưng nó đã đủ mười tám tuổi. Hồ sơ năm đó…”
Rầm!
Mẹ chồng hất chiếc điện thoại khỏi tay tôi.
“Không được nghe!”
Tôi nhìn bà.
Hai mươi năm làm con dâu, đây là lần đầu tiên tôi thấy bà sợ đến mức cả môi cũng run.
Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có một bức ảnh.
Trong ảnh, Vũ Đồng đang đứng trước một tòa nhà tại Thượng Hải, tay cầm một chiếc phong bì hồ sơ màu nâu.
Phía sau con bé là một người đàn ông tóc đã bạc.
Ngay sau đó, tin nhắn thứ hai xuất hiện:
“Mẹ, đừng tìm con. Hãy nghe hết 47 phút 18 giây. Đặc biệt là đoạn cuối.”
Tôi cúi xuống nhặt chiếc điện thoại cũ.
Mẹ chồng bỗng quỳ phịch trước mặt tôi.
“Uyển Thanh…”
Bà nắm chặt cổ tay tôi.
“Xóa nó đi.”
Tôi chưa từng thấy bà cầu xin ai.
“Trong đó có gì?”
Bà không trả lời.
Tôi kéo thanh thời gian đến phút thứ 46.
Giọng bà Triệu lại vang lên, lần này nhỏ đến mức gần như thì thầm:
“Chỉ cần Vũ Đồng lấy Tôn Hạo trước khi con bé tra ra tên người đứng trong giấy khai sinh cũ…”
Tôi chết sững.
Giấy khai sinh cũ?
Đúng lúc câu tiếp theo chuẩn bị phát ra, chồng tôi đột nhiên nhào tới giật điện thoại.
Nhưng đã muộn.
Một giọng đàn ông từ trong đoạn ghi âm chậm rãi hỏi:
“Bà Triệu, vậy bà định giấu Lâm Uyển Thanh đến bao giờ rằng con gái cô ấy thực ra…”
HẾT PHẦN 1 TRUYỆN… CÒN TIẾP